Kỷ Niệm Hành Trình Người Việt Tìm Tự Do : Một Bài Giới Thiệu Tác Phẩm - Một Bông Hoa Thơm Kính Tặng ...

Tuesday, December 8, 20157:53 PM(View: 5508)

                                                              *
Kỷ niệm Hành trình người Việt tìm Tự Do
                                                         Sổ Tay Văn Nghệ Cuối Tuần xin hân hạnh đăng tải
                                               Bài giới thiệu tác phẩm Câu Chuyện Từ Con Tàu Cap Anamur -
                                                   Một bông hoa thơm kính tặng những tâm hồn thuyền nhân,
                                                những anh linh vượt biên, vượt biển và các bạn Việt ly hương.
                                                    Dầu rằng mỗi người trong chúng ta khi rời xa quê hương
                                          trong nhiều tâm trạng và hoàn cảnh khác nhau, nhưng luôn nguyện ước
                                                     về "đức tin Nhân Bản và tin chắc vào lý tưởng Tự Do".
                                                                                               *

                                                     Câu Chuyện Từ Con Tàu Cap Anamur
                                                                                       Của Vũ Nam


" Đây là tàu vớt người vượt biển của Tây Đức. Bà con hãy bình tĩnh, tất cả mọi người đều được vớt hết. Xin lặp lại : tàu vớt người của Tây Đức".
Khi chiếc ghe cặp được sát hông tàu, mọi người trên ghe mới thấy chiếc tàu lớn hơn chiếc ghe cả trăm lần. Và trên tàu đầy người Việt Nam vượt biên, lố nhố đứng chen lấn, chỉ trỏ khắp thành tàu. Đến giờ phút đó, mọi người... mới hoàn hồn, và biết rằng mình sẽ không bao giờ chết được nữa vì chuyện vượt biên nầy.
Một tấm lưới bỏ xuống dọc hông tàu để đàn ông con trai leo theo lưới ấy mà lên tàu; đàn bà, con gái, con nít được họ mang lên bằng chiếc cần câu có tấm ván cho khoảng năm, sáu người ngồi.
Trên tàu vui không kể xiết ! Nước trà nóng, sữa nóng đã bày sẵn cho mọi người. Những người nào quá mệt mỏi được y tá săn sóc, điều trị.
( Trích một đoạn trong sách của Vũ Nam : Chương II, Vị Cứu Tinh, tr. 42)

Cap Anamur, con tàu vớt người tị nạn từ biển Đông, ngày nay không biết đang lênh đênh nơi nào trên sóng nước? Vào những ngày sau nầy, những nơi con tàu cập bến, có ai còn nhớ rằng đã một lần, chiếc tàu nầy là vị cứu tinh của những người vượt biển tìm tự do, lênh đênh trên biển cả, đói khát và vô vọng ?

Từ đầu năm 1980 cho đến giữa năm 1982, Tàu Cap Anamur đã vớt được 9.507 người Việt thoát chết trên biển cả đưa họ tới các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á, đặc biệt là Tân Gia Ba. Những người quản trị chiếc tàu là Ủy Ban Cap Anamur ( Komitee Cap Anamur ) mà linh hồn là Tiến sĩ Neudeck, một người Đức vừa có tài vừa có tình thương rộng lớn.

Năm 1984, khi được Chính Phủ Đức quyết định trao tặng Huân Chương Danh dự Chữ Thập cao nhất của nước Đức, Tiến sĩ Neudeck đã từ chối và nói : Đây là một vinh dự cho tôi, chỉ xin Chính Phủ hãy tiếp tay với chúng tôi cứu vớt người tỵ nạn trên biển cả. ( Nhờ sách của Vũ Nam mà chúng ta được biết điều đó. )

Những chuyện vượt biển, chuyện con tàu Đảo Ánh Sáng, con tàu Cap Anamur ... là một biến cố của cuối thập niên 90. Những chuyện đó mới đây đang còn là mối ưu tư của nhân loại, ngày nay đã trở thành là những kỷ niệm, kỷ niệm đau thương hay buồn, vui lẫn lộn của những người "trong cuộc". Đối với những người khác, chuyện nầy sẽ đi dần vào quên lãng, nếu không có Vũ Nam, một nhà văn hiền hòa, có một tấm lòng đôn hậu chịu khó ghi chép và viết lại trong cuốn sách vừa mới được Viên Giác xuất bản : Câu Chuyện Từ Con Tàu Cap Anamur.

Với tiêu đề như trên, chắc chắn nhiều người đã muốn tìm đọc cuốn sách. Cho đến giờ nầy mấy ai viết về những hoàn cảnh thương tâm của những người vượt biển, nếu không phải là những bài tường thuật trên báo chương? Một bài báo sẽ qua đi, cuốn sách, còn mãi ở đó. Nghĩ tới đó, chắc chắn ai trong chúng ta cũng sẽ phải tìm đọc cuốn sách nầy. Thế nhưng, sách của Vũ Nam còn hơn thế nữa.

Là thuyền nhân, Vũ Nam được Tàu Cap Anamur vớt vào tháng 3. 1980 và tạm cư tại Phi luật tân trước khi định cư tại Đức. Trong suốt thời gian tạm cư tại Phi luật tân, Vũ Nam cho biết đã chứng kiến những thảm trạng ly tán của nhiều gia đình trên đường vượt biển.

Bao chuyện oan khiên ! Bao điều hệ lụy ! Bao việc buồn vui đã gắn chặt với con tàu ! Nếu bây giờ cứ ngồi kể hoài thì biết bao giờ mới hết những tình huống thảm thương, những niềm vui không rời đã có, đã cùng với con tàu trong những ngày xa xưa lênh đênh trên biển cả. Vì thế, người viết chỉ giới hạn, đóng khung một hai hoàn cảnh tiêu biểu trong gần mười vạn hoàn cảnh khác nhau từ những con người đã được tàu Cap Anamur cứu vớt. ( Đôi lời của tác giả )

Ngoài ra, như lời của nhà thơ Phù Vân viết trong Lời Giới Thiệu, còn những cảnh bi thương bất hạnh như trường hợp của những phụ nữ bị hẫi tặc dập liễu vùi hoa, những người đeo vào ván thuyền lênh đênh giữa biển, những con người ngắc ngứ hệt xác không hồn trên những chiếc thuyền lạc hướng trôi giạt về nơi vô định.

Những cảnh thương tâm đó đã được Vũ Nam thuật lại trong sách. Nhưng không như những người bàng quang trình bày câu chuyện của người khác để đánh động tính tò mò hay khiêu gợi, mà như là chuyện của chính mình thuật lại như một hồi ký. Vũ Nam đã thành công khi chọn lối viết nầy nhưng cũng chỉ có Vũ Nam mới viết được như vậy. 


Vì rằng Vũ Nam đã từng sống qua những nơi làm khung cảnh cho cuốn truyện. Điển hình là Trại Palawan và Trại Bataan, nơi mà sóng biển nhảy múa suốt cả ngày trước trang trại hoặc những đám rừng chồi cứ dần dần được phát hoang, được đốn ngã để có đất trống cho người tỵ nạn làm nhà tạm trú... Đó là nơi hò hẹn của những cặp thanh niên, thiếu nữ để rồi không bao lâu sau, lại chia tay, kẻ ở, người đi...

Vũ Nam hồi đó đang là một thanh niên và cũng có thể đã là vai chính trong một câu chuyện tình nào đó trong tập sách nầy. Và với quyền sáng tác của một nhà văn, Vũ Nam đã sắp đặt để cho những người đã từng vượt biên cùng một chuyến, hay đã một lần nhìn ánh trăng trên sóng nước thề trọn đời yêu nhau, gặp lại trong một buổi trùng phùng kỳ diệu : ngày đại hội Cap Anamur trên nước Đức.

Sương gặp lại Hạnh, hai bác Thắng, bác Trung, Miêu, Phước, Liễu... Nhưng Sương không tìm thấy Luân, người y sĩ trên Tàu Cap Anamur đã an ủi, khuyến khích nàng trong những ngày buồn nản, tuyệt vọng nhất của cuộc đời. Nàng không tìm thấy Luân, rồi thầm nghĩ : Thà như vậy còn hay hơn.

Sương đâu phải là người bội ơn, bạc nghĩa ? Mối tình của nàng với Luân vẫn còn in sâu trong tâm khảm - thế tại sao lại thà như vậy còn hay hơn ? Chúng tôi xin để dành bạn đọc khám phá tâm lý của một người phụ nữ Việt Nam trong hoàn cảnh đặc biệt đó.

Từ Nguyên

**********************
Send comment
Your Name
Your email address
Saturday, December 21, 20193:55 AM(View: 3136)
Khi nơi đây cảnh đời yên tĩnh. Và người ta chỉ nghe gió thổi. Vẫn còn những nơi có tiếng hót của chim.... Khi người ta trầm tư yên lặng. Một vài phút tự vấn chính mình. Có thể người ta nghĩ thêm được vài điều ...
Sunday, December 1, 201912:19 PM(View: 3562)
"... Thôi thì tiên sinh đã chia ra tả hữu, thì tiên sinh cứ đi đường tả, tôi cứ đi đường hữu, mong rằng một ngày kia ta cùng nhau tới một chỗ cao ráo sạch sẽ, tiên sinh thì đem cái tài năng của tây học, tôi thì đem những vật liệu của nước nhà, rồi hai ta cùng ra sức xây lấy một căn nhà thật đẹp theo kiểu mẫu rất mới... Lúc ắy ta cùng nhau cả cười rằng ta đi con đường khác nhau mà cùng tới một cái mục đích."
Thursday, October 31, 201912:42 PM(View: 3603)
# Bí mật của cuộc đời là quan tâm đặc biệt tới một thứ và quan tâm tất cả nghin thứ. # Một người chỉ toàn vẹn khi có một người bạn chân thực có thể hiểu mình, chia sẻ mọi đam mê - buồn phiền, và ủng hộ mình suốt cả cuộc đời. # Khi đọc gần hết một cuốn sách hay, người ta dường như đang từ giã một người bạn thân vậy. # Người ta thường cảm thấy dễ chịu khi được thảo luận với những người hiểu biết. # Những đam mê của chúng ta nói lên chính bản thân ta.
Tuesday, October 29, 20198:57 AM(View: 2171)
... Các nhân vật trong truyện, người nào cũng có tính cách rõ ràng và linh động như người thực : ... Nhất là cô Lan, cô Lan dịu dàng và yên lặng, rất có tính cách một người Việt Nam, tác giả gần như không nói đến mà ta đọc thấy linh hoạt vô cùng. Tác giả lại biết nhận xét và diễn tả được cả những rung động mong manh thầm kín của lòng người bằng một vài nét rất đơn sơ. Tiếng nói "vâng, em yêu anh" của cô Lan, bàn tay cô Tuyen ... trong các truyện rất nhiều những chỗ như thế, không có gì cả, nhưng trong những cử chỉ, những cảnh không đâu ấy, có ngấm ngầm không biết bao nhiêu là cảm giác mông lung, không cần diễn tả mà rõ ràng hơn là diễn tả... Tác giả lúc nào cũng giữ được giản dị và giữ được điều độ, biết ngừng lại ở những chỗ nào cần phải ngừng. Tác giả lại tránh được cái tật quá say mê những câu văn hào nhoáng, đọc nghe rất kêu ....
Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 4357)
... Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới gần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng. Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ. Và có lẽ họ có cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui mà cũng chẳng buồn ...
Saturday, June 29, 20193:26 AM(View: 5107)
#Việc tốt lành nho nhỏ, lời yêu đương mong chờ; Giúp đời đời tươi nở, chẳng khác chi Niết Bàn. # Lặng im lắng nghe, ghi nhớ, hành động và học khôn: đó chính là những cung bậc khác nhau của trí tuệ. # Người bạn tốt là người anh tìm đến không phải để giết thời giờ mà để cho thời gian bên nhau tăng thêm giá trị. # Ở đâu không có sự giống nhau, ở đó khó nói đến mối thiện cảm. # Bạn tâm giao là người sẵn sàng làm trái ý ta tới trăm lần để mang đến lợi ích cho ta. # Nhà kỹ nghệ luôn luôn phải lo chế tạo những sản phẩm hữu ích. # Nếu như có một cái gì mạnh hơn số phận thì đó chính là lòng dũng cảm.
Saturday, December 29, 20186:05 PM(View: 5626)
Tình yêu với những niềm vui của mình làm tầm nhìn trở nên rõ ràng và sắc nét. Nói hay và hùng hồn là một nghệ thuật, nhưng biết lúc nào cần ngừng cũng là một nghệ thuật chẳng kém hơn. Phải thấy khó khăn, mà thắng được khó khăn mới là nghệ thuật. Nếu bạn không thể giỏi hơn đối thủ cạnh tranh, hãy mặc đẹp hơn họ. Sống không phải để hối tiếc / Hãy học hỏi không ngừng. Người nghệ sĩ chẳng là gì nếu thiếu tài năng, nhưng tài năng chẳng là gì nếu không có lao động
Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 5007)
Tiếng chân bước bên lối vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm: - Hai người này là bạn ngồi chợ Trời với anh đấy. ... Hai người Thắm chưa biết tên bước đến đầu khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán.
Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 4720)
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc: - Em xem trong mấy cuộn băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài băng nhạc nữa. Những cuộn thời trang nhạc tuyển này cũng hay lắm... Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 4745)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -