"Sao nỡ vội nói lời .." ( 6 )

Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 3932)
Truyện Ngắn
"Sao nỡ vội nói lời .. " ( 6 )
( tiếp theo )
Tiếng chân bước bên lối
vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm:
- Hai người này là bạn ngồi chợ trời với anh đấy.
Người đàn ông đi trước đội chiếc mũ phớt trắng, tuy hơi cũ, đã chuyển màu nhưng trông vẫn còn có chút vẻ phong lưu, dáng người cao dong dỏng, để bộ ria mép và đã qua tuổi trung niên, quần áo sạch sẽ tươm tất; đặc biệt trong ánh mắt nhìn luôn có vẻ dè chừng, nghi ngại. Còn người phụ nữ đi sau, thoáng nhìn qua rất khó đoán tuổi, một tay cầm nón phẩy nhẹ để bớt nóng, một tay xách chiếc giỏ nhựa, khuôn mặt có nét vẻ của dân thị thành, không béo mà cũng chẳng gầy, chiếc áo cánh màu sắc thanh nhã hợp với vóc dáng dễ nhìn chứng tỏ là một phụ nữ ưa chưng diện một cách kín đáo.
Thắm cười hóm hỉnh:
- Dân chợ trời trông qua cũng thấy khác người. Lúc mới gặp lại anh hôm nay, em cứ ngỡ gặp một tay anh chị hét ra lửa kia đấy, vậy mà vẫn tươi tỉnh và lành như đất. Còn hai người kia trông chừng hợp đôi phải lứa. Thời buổi này còn giữ được cốt cách kể cũng đáng phục.
- Họ chỉ là bạn chợ với nhau thôi, không phải là vợ chồng đâu.
- Ồ, em cứ nghĩ là...

Hai người Thắm chưa biết tên bước đến gần khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm, rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán. Quân nói:
- Em nhìn kia... trong quán có năm, bảy cái bàn và chưa có đến hai chục cái ghế thấp, nhưng ngày thường nhiều khách lắm. Khách uống ở đây có hai loại, sáng sớm tinh mơ là các ông xế lô ( tức xe xích-lô ), còn từ bây giờ đến chiều là khách loại hai: dân ngồi chợ và dân buôn 'phe phẩy'. Hôm nay 'động' chợ nên chỉ có vài mống kia thôi. Ông đội mũ phớt ĺúc nãy, trước đây là thầy giáo dạy môn Văn, nay về hưu. Mới hôm qua, ông nói thật cho anh biết là "tiền hưu một tháng không đủ để ăn phở một tuần - khổ vậy!" Bây giờ, hôm nào suông sẻ, không mưa không bão thì cũng sống tạm được. Ngày thường, ông trải mảnh vải nhựa ở góc chợ, bày khoảng vài chục cuốn truyện nửa cũ nửa mới, bán và cho thuê cũng tạm đủ sống.
- Còn bà đỏm dáng vừa chào anh và em? - Thắm tò mò hỏi.
- Bà ta bán vài thứ đồ điện dùng trong nhà. Lúc này phố xá thường xuyên mất điện, nên các loại bình điện nhỏ nhiều người mua để thắp sáng, để nghe đài, nghe băng nhạc. Dân ngồi chợ đội nắng đội mưa, đôi ba ngày lại bị đám quản lý thị trường đuổi chạy vắt chân lên cổ, thở không ra hơi... thế nhưng cũng còn kiếm được bữa no bữa đói, chưa chết hẳn như nhiều cảnh sống khác. À, anh quên chưa hỏi, lâu nay em sống như thế nào?
- Hai năm trước, Dì của em sống trong Nam ra thăm mẹ em. Sau đó, Dì khuyên mẹ em và em vào Nam sống với gia đình Dì. Dì có sạp bán vải trong khu thương xá rộng lớn. Mấy năm qua em có giúp thêm Dì, hiện nay đời sống không đến nỗi khó khăn quá như ở ngoài này. Em chẳng ngờ hôm nay gặp lại anh, lúc này em thật sự không biết gia đình anh sống ra sao...
( còn tiếp )
VVHP

Send comment
Your Name
Your email address
Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 4006)
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc: - Em xem trong mấy cuộn băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài băng nhạc nữa. Những cuộn thời trang nhạc tuyển này cũng hay lắm... Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 4101)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -
Thursday, November 15, 201812:26 PM(View: 3038)
Trên đường trở về nhà, có lúc Tuyết nghĩ nên dừng xe bên đường để hỏi bà Hữu về công việc sắp tới, nhưng nhìn nét mặt đăm chiêu của bà chị dâu chẳng khác vẻ mặt đắn đo, cân nhắc của một người đứng trước ngả ba đường nên Tuyết đành thôi
Friday, January 26, 20187:33 AM(View: 2763)
... Cảnh "chị dâu, em chồng" chẳng những chưa có lần nào xảy ra gay gắt có lẽ một phần bởi hai người đàn bà này tính tình ít khi nóng nảy, một phần cũng do Tuyết có nhiều thời giờ rảnh rỗi, hơn nữa, nhà Tuyết gần nhà ông bà Hữu, nên mỗi khi bà Hữu có việc cần nhờ tới, Tuyết thường chạy xe đến đón bà chị dâu và giúp bà Hữu việc này, việc kia.
Wednesday, January 10, 20187:46 AM(View: 2313)
... Thế nhưng dần dà, hình như cái tên "Lisa" theo tuổi đời của bà Hữu mỗi năm một khởi sắc. Trong nơi làm của bà, "cô Lisa" được nhiều người ưu ái mến chuộng, bởi nụ cười tươi trẻ hồn nhiên và nhất là vào những dịp ăn mừng Lễ, Tết thì "cô Lisa của chúng ta nấu món này hẳn các tiệm ăn đắt khách phải ngả nón chào thua".
Sunday, January 7, 20189:32 AM(View: 1970)
Hồi chưa nhận chiếc nhẫn cưới của ông Hữu, Lisa - ( nay là bà Hữu ) - Cô Lisa để kiểu tóc uốn dợn sóng, với lớp tóc phồng cao hợp dáng thon thả của một thiếu nữ tuổi đôi mươi, khiến nhiều chàng trai lần đầu nhìn thấy cô, họ không thể dửng dưng trước sức hấp dẫn của kiểu tóc uốn trẻ trung sôi nổi, và có vẻ ẩn chứa một đam mê mà họ chưa từng biết.
Friday, January 5, 20182:28 PM(View: 2025)
... " Cần phải ngó qua xem ngoài trời nóng lạnh thế nào đã." Vừa nghĩ, ông Hữu vừa nhìn ra quãng đường trước nhà. Theo kinh nghiệm riêng ông, nhìn vài người dạo bước trên đường, để ý một chút đến áo quần, khăn mũ họ mang là có thể biết ít nhiều về độ lạnh ngoài trời. Khi sáng sớm tinh mơ, lúc tiết trời còn đông giá, hẳn nhiên là người đi làm sớm thường mặc áo quần dày, còn gần giữa trưa, khi đã có thêm vài vạt nắng ấm thì những bộ trang phục của khách bộ hành qua trước nhà ông cũng thay đổi. Định mặc thêm chiếc áo ngoài nữa rồi mới "lên đường dạo phố", bỗng ông Hữu chợt thấy...
Saturday, October 14, 20178:15 AM(View: 2889)
"Đọc sách thì cũng có đấy. Nhưng lâu lâu mới đọc một quyển, vì bây giờ sách hay đâu dễ kiếm, hẳn anh rõ rồi. Còn làm thơ, có lẽ phải chờ đến vài mùa mưa, may ra mới làm xong nổi một bài thơ ra hồn. Đôi lúc, nổi hứng làm đại mấy câu thơ ngắn, đọc lên nghe cũng thấy mát lòng mát dạ. Nhưng này, thật tình mà nói, đời sống cần có thứ này thứ kia. Anh có nghe dân Âu Mỹ nói về bánh mì và hoa hồng chưa? Đời sống quả là nhiều sắc thái lắm."
Wednesday, March 23, 201610:56 PM(View: 5944)
"Anh ưa ngồi chỗ này thoáng mát hơn. Em có biết không? ngày chưa quen em, những chiều đi làm về, anh vẫn thường đến nơi này. Và anh ngồi trầm tư nơi đây đến khi mặt trời lặn". Cô bạn gái nhìn Thiết cười khúc khích: "Vậy mà em chẳng biết, để đến ngồi tư lự ngắm cảnh cùng anh". "Anh ngồi và nghĩ, mai này anh sẽ gặp cô gái nào đây? Liệu cô ta có yêu và thương anh không? Hay là..." "Cô ta không yêu anh mà cô ta lại đến nhà rửa chén và làm bếp giùm anh? ".
Tuesday, February 9, 20167:17 AM(View: 4705)
Quả thật, điều ông Quán lúc này lo nghĩ vẫn thường xảy ra với nhiều cặp vợ chồng. Đúng y hệt có ai đã một lần nói với ông, "người đàn ông ít khi đánh giá được đúng người đàn bà", và " người đàn bà ấy đến với anh, có thể là thiên thần - nhưng, cũng có khi - cô ta đem đến cuộc đời anh vài cơn dông bão".