"Sao nỡ vội nói lời .." ( 7 )

Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 6963)
( Tiếp theo )
- Nhà anh vẫn ở trong ngõ Gạo. Cái ngõ em có lần đến thăm anh hồi xưa. Em còn nhớ không?
- Em còn nhớ. Bữa đó chị Yến, chị gái của anh, bảo em cách làm đậu. Chị còn cho em một giỏ đậu ngon đem về làm quà. Mẹ em cứ khen mãi đậu hũ của chị. Chị Yến của anh hiểu tâm lý phụ nữ lắm. Mỗi lần mẹ em nghe em nói đến chị, mắt bà...
- Chắc hẳn mắt bà sáng quắc như lời bài hát: "Mẹ việt nam mắt ngời sáng quắc..." Phải không?
Thắm cười vui khi chợt nhớ tới những câu hát này, nhưng ngay sau đó cô lừ mắt nhìn Quân.
- Anh còn cái tính trêu đùa như thế, chẳng may có bữa gặp mấy bà đanh đá, coi chừng...
Quân nắm bàn tay nhỏ nhắn của Thắm, anh lặng lẽ nhìn ánh mắt hờn mát của người anh yêu, nhẹ nhàng nói:
- Anh nói vui một chút thôi. Thực tình anh rất quí mến mẹ của Thắm. Anh nhớ, có hôm mẹ nghe tin anh cảm lạnh, mẹ đã đan chiếc áo rất ấm và bảo em đem đến cho anh. Hôm sau chị Yến đến thăm mẹ và ở chơi đến chiều mới về. Anh nghĩ, mẹ em và chị Yến có vẻ hợp nhau.

Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới dần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng cho hai người.
Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ, có lẽ họ cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui và cũng chẳng buồn. Thời thế mà có người cho là nhiễu nhương nên khiến nhiều người nhìn đời bằng cái nhìn lãnh đạm, thậm chí nếu có dịp nhìn thoáng qua khuôn mặt vô cảm của họ, cũng chẳng còn biết họ đang nghĩ gì...
Sau này Quân có dịp biết đến những dòng thơ phảng phất hương vị cà phê; những câu thơ một thời mà nhiều người nhớ mãi:
" (...) Cà phê đầu ngõ có còn không
Hãy uống dùm tôi giọt cuối cùng
Cái chất màu đen toàn vị đắng
Khi đời hết ngọt uống như không "
(*)

- Anh nghĩ gì xa xôi vậy?- Thắm nhấp thêm ngụm cà phê, nói tiếp - Cà phê ở quán này uống ngấm dễ sợ. Ồ, em thấy hình như có ai đó hút thuốc gần đây.
Quân đưa mắt nhìn quanh, anh cũng hơi ngạc nhiên khi ngửi thấy mùi thuốc thơm thoảng trong nắng sớm. Rồi anh hiểu ra và nói:
- À, ông chủ quán vừa châm một điếu thuốc thơm đặt vào lư hương sau cây xanh để lấy hên. Trước đây đôi khi anh đã nhìn thấy một đôi lần. Em cũng biết hiện nay nhiều người sống theo tâm linh. Anh nghe có người nói, việc này có vẻ mang lại đôi chút hy vọng yên bình, bởi thật ra ai cũng mong gặp may mắn, êm xuôi.
Thắm nheo mắt nhìn kỹ gương mặt gầy gò pha màu nắng gió của Quân, cô hỏi:
- Em thấy hình như hiện nay anh không hút thuốc. Đúng không?
- Anh mới ngưng cách đây hơn tuần. Dạo này thời tiết thay đổi, nhiều hôm anh cần đến chợ sớm để lo việc, mấy sáng sớm gặp lạnh, anh bị cảm nên ho mấy ngày liền, ngưng hút thuốc anh cảm thấy người khá hơn. Còn sau này... có thể hút và có thể không. Điều này anh chưa dám hứa trước.
Thắm cười, cô nhại giọng Quân nói:
- "Sau này, có thể anh lấy vợ và có thể không". Một câu nói vừa dễ sợ, vừa dễ thương. Tuyệt vời! Nếu em đoán đúng, hiện nay anh vẫn sống độc thân...  Anh gật đầu rồi. Không sai, đúng y lời em đoán. Còn em, anh biết không? Một bà bạn với mẹ em hỏi tuổi của em rồi bảo mẹ em, "con nhỏ của bà, phải đến năm ba mươi tuổi mới kiếm được chồng." Anh có tin không?
- Năm nay em hai mươi mấy tuổi rồi?
- Hai mươi sáu.
- Thế là còn bốn năm nữa. Có khi là... bốn năm nữa anh và em lại gặp nhau một lần nữa cũng nên.
- Chỉ có Ông Trời mới biết được! Hiện bây giờ, đúng là em đi đường em, còn anh đi đường anh. Nói đúng ra, lúc này, anh là trai chưa vợ, còn em là gái chưa chồng. Chẳng một ai điều tiếng chuyện anh và em gặp nhau hôm nay. Nhưng liệu bốn năm nữa, trở về đây thăm anh, tìm đến nhà anh, chợt thấy anh con bế con bồng, nhìn thấy vợ anh đang nướng mấy khô mực để anh nhậu. Nước mắt em lã chã tuôn rơi...
- Em lúc nào cũng có lý, ngay cả khi em trêu chọc anh. - Quân gượng cười, dẫu cái cười của anh nhuốm màu bi lụy - Vậy mà, Thắm ạ... rất tiếc ngày mai em sẽ xa anh.
Thắm nhớ ra điều gì, cô nói nhanh:
- Tí nữa em quên mất. Em cần làm xong vài việc trước khi rời xa nơi đây. Em có cô bạn quen với gia đình Dì, nhờ em nhắn tin đến người thân cô ta sống ở ngoài này là tháng sau cô ta sẽ về thăm nhà một tháng. Và em còn vài việc nữa phải làm trong hôm nay. Thôi anh hiểu cho em. Em phải tạm biệt anh ở đây.
- Kìa Thắm. Sao em nỡ nói lời ly biệt?

Ít phút sau, Thắm đứng lên. Cô đưa bàn tay có những ngón tay thon nhỏ hướng về Quân. "Bàn tay như tấm lòng người tôi yêu thương" - Quân thoáng nghĩ trong giây phút thảng thốt.
- Em còn nhớ lần chia tay trước đây. Anh viết tặng trong khăn tay của em, "Anh vẫn biết tình yêu trong ảo mộng. Sẽ đượm buồn khi hai kẻ hai nơi." Bây giờ, em, trước lúc xa anh em cũng thấm buồn. Nhưng biết làm sao được. Anh từng nói, hai chúng ta sống hai thế giới khác nhau. Đúng thế. Em cảm ơn những giờ phút sống gần anh hôm nay.

Sau cái bắt tay giữa hai người, Thắm bước trở lại dãy phố nơi đầu chợ, cho dù còn vấn vương kỷ niệm vừa đến ở nơi đây, nhưng nhiều việc cần làm đã thúc giục cô nhanh chân bước. Sau lưng Thắm, bên quán cà phê và bên chiếc bàn nhỏ đặt dưới tàng cây xanh, Quân ngồi lặng lẽ.  Anh nhớ những ký ức một thời xa xưa hay nhớ lại những lời Thắm vừa nói với anh ?...

VVHP

(*)
Thơ Hoài Khê ( Đức Quốc )
 

Send comment
Your Name
Your email address
Wednesday, July 29, 20207:27 AM(View: 468)
# Rất khó tìm được người tình tuyệt hảo cũng như khó tìm thấy một bài thơ tuyệt mỹ. # Cuộc sống chỉ có giá trị khi có thứ gì đó đáng giá làm mục tiêu. # Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích. # Đàn ông hơn đàn bà ở chỗ triết lý về trái tim con người, còn đàn bà hơn đàn ông ở chỗ nhìn thấu được trái tim con người. # Thể dục với thân thể cũng như đọc sách với tinh thần.
Sunday, July 19, 20202:33 AM(View: 911)
Một nhà thơ bên Âu châu qua thăm Bắc Âu, trên đường về ghé thâm tôi, tặng tôi tác phẩm thứ nhất của anh. Khi trao tặng sách, Đan Hà nói ngắn gọn: "Còn mỗi một cuốn, để dành cho anh !" Biết nói lời ân tình nào trước tấm lòng nhà thơ sống nơi miền Nam nước Đức ! Đến thăm nước láng giềng Thụy Điển, khi về anh chạy xe theo đường thẳng, xuống gần qua vùng Nam Thụy Điển; sau đó mới biết địa chỉ của tôi, Đan Hà và nhà thơ Tuỳ Anh lại chạy xe ngược lên ( nghe nói hơn hai giờ) đến thăm tôi.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 365)
Nhớ lại một lần sang bến cảng Hamburg ( Đức ), tôi hân hạnh gặp một nhà thơ sống nơi đây. Chuyến qua thăm ngày ấy, thật ra tôi chưa hay biết anh đã trình làng tập thơ đầu tay, một thi phẩm nhiều bạn thơ mong đợi. Gặp gỡ chừng mươi phút, sau một tuần trà nước bên bàn, anh bước đến bên chiếc tủ trong phòng khách, đem cuốn thơ của anh để tôi thoáng nhìn qua bìa trước.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 542)
.. Nhiều tác giả khi có được một tác phẩm thơ hay văn trình làng thường âu yếm nói đó là "đứa con tinh thần". Có lẽ hôm ấy, lúc đưa cho tôi xem tập thơ hơn một trăm thi phẩm của anh, tâm trạng Nguyễn Tuân Định hình như có một chút bồi hồi, một cái gì đó xốn xang trong lòng, niềm kiêu hãnh không thấy tỏ lộ trên gương mặt điềm đạm nhưng ánh mắt hiển hiện vẻ vui thích.
Saturday, June 27, 202012:30 AM(View: 675)
Bầu trời xanh có những gợn mây nhưng bà Biểu cảm thấy ngoài vườn bắt đầu nóng. Mùa hè năm nay khác hẳn những năm trước. Mặt trời vừa lên một, hai giờ đã thấy nóng toát mồ hôi. Bà Biểu đem được khay gỗ đựng đồ làm vườn về đến bên hàng rào bỗng nghe có tiếng người nói lao xao ngoài đầu ngõ. Bà nhìn ra, có đến ba, bốn người trẻ dắt theo một chiếc xe đạp đang theo lối ngõ đi về hướng nhà bà.
Wednesday, June 24, 20201:59 PM(View: 335)
# Người ta chỉ nên bận tâm đến cái gì liên quan với mình thôi. # Tình yêu là sự an nghỉ tốt nhất trong cuộc sống. # Đời không tình ái như năm tháng không có mùa hè. # Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi. # Người không có sức tưởng tượng thì không có đôi cánh để bay. # Theo xu hướng của mình là điều tốt miễn là biết đi lên. # Sự điều độ và sự chuyên cần là những lương y của con người.
Sunday, June 14, 20208:06 AM(View: 651)
Không khí trong lành và cảnh vật yên tĩnh sáng Chủ Nhật khiến bà Biểu thức giấc sớm hơn thường lệ. Để khỏi làm phiền giấc ngủ ông Biểu, bà bước nhẹ chân ra phòng khách. Đêm qua, có lẽ chồng bà đã đọc sách tới khuya. Khi bà kéo tấm màn cửa che cửa sổ, ánh sáng của ngày hè ùa vào, gió dịu mát ùa vào, phòng khách nhỏ như có thêm sức sống. Cành vạn niên thanh cắm trong chiếc bình xinh xắn màu ngọc bích hôm nay đã thấy thêm vài lá non xanh.
Thursday, May 14, 202010:22 PM(View: 1391)
# Nếu tâm hồn bạn mạnh khỏe là bạn có tất cả cái gì để sung sướng rồi. # Ai chơi với người tốt thì hóa ra tốt hơn. # Nản lòng là cái chết trong tâm hồn. # Người nào vui tươi, đường đời đi trọn. # Ngày mới đến cùng sức mạnh mới và suy nghĩ mới. # Người ta không thể nghĩ tốt, yêu tốt, ngủ tốt nếu người ta không ăn uống tốt. # Đời là một cuộc biến chuyển bất tận. # Trong các đam mê, cái lôi cuốn nhất là hy vọng. Nó chăm sóc, nuôi dưỡng ta, xoa dịu các chua cay của đời sống.
Saturday, May 9, 202012:30 AM(View: 1818)
.. Thường vào sáng thứ Bẩy hay Chủ nhật, bà Biểu dậy sớm và pha một ấm trà. Sau đó, hai vợ chồng ngồi nhâm nhi ly trà nóng. Chỉ có giản dị vậy thôi, nhưng bà Biểu cảm thấy thú vị trong những giờ phút này. Còn ông Biểu lại thích ngắm mấy cánh hoa mới nở trong chậu nhỏ đặt bên cửa sổ ... - Hoa này nhỏ nhưng có mùi thơm dịu. - Bà Biểu nhấp thêm ngụm trà, nói tiếp - Anh có biết không? em phải nuôi mãi mới được vài khóm. Giống hoa này có vẻ hơi khó tính. Nóng quá cũng không chịu, mà lạnh quá cũng không ưa.
Tuesday, April 28, 20202:57 AM(View: 2033)
.. Nước mưa thấm vào người và gió thổi mạnh làm ông Biểu cảm thấy toàn thân ớn lạnh. May là khi đi, nghe lời bà Biểu ông đã mặc thêm áo ngoài, nên cũng đỡ đôi chút. Lúc đứng chờ mưa tạnh, chẳng hiểu sao ông Biểu nhớ tới người bạn xưa cùng lớp, trong một lần về thăm quê ngoại, giữa đường gặp mưa, bị cảm lạnh và mất ở quán vắng bên đường. Mưa vừa ngớt, ông Biểu nhảy vội lên xe đạp và đạp mải miết về nhà..