MÙA THU CÓ TUỔI

Wednesday, August 23, 201711:11 AM(View: 4156)
                                                                     Mùa Thu Có Tuổi

*Tạp chí Văn Nghệ Ngày Nay số 3 ( ấn bản tại Bắc Âu, tháng 1. 2002 ), đã đăng tải "Chuyến Xe Thời Gian KOBENHAVN - SAARBRUECKEN"
của nhà văn Võ Thị Trúc Giang-Lúa 9 với đôi lời của BBT: ".. Bằng một bút pháp gần gũi đời sống, tâm tình của người cầm bút thoáng hiện trong
tác phẩm bên những hình ảnh sinh động. Ấn tượng tốt đẹp về một cô gái sống nơi xứ người, và ấn tượng tốt lành về tình người của một vùng đất xa
                                                                                                                                         vời Bắc Âu còn để lại nhiều kỷ niệm trong tâm trí bạn
đọc..."
Nay Sổ Tay
Văn Nghệ Cuối Tuần có dịp giới thiệu thêm vài đoạn ngắn trong  Mùa Thu Có Tuổi của tác giả Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 để góp vui
                                                                                                                                                                                                 văn nghệ với bạn đọc gần xa.
                                                                                                                                                                                                                
CHÚC VUI !

*

   Chỉ trong vòng tháng 9 năm nay mà tụi tôi được tới ba, bốn cái thiếp mời dự đám cưới. Việc làm của tôi chỉ vào mùa hè. Trong lúc bà con nằm phơi nắng, hoặc lượn trong hồ bơi thì tôi đầu tắt mặt tối, luôn tay luôn chân, luôn cả mồm. Nhưng cầu cho trời nắng để có khách nhàn du ghé qua, chứ cứ mưa hoài rầu rĩ như mùa hè vừa qua thì cả nhà chỉ có nước húp nước cháo cho qua ngày, quán xá ế ẩm nhìn mưa rơi mà bắt chán. ( Nói sao nghe mà bắt thảm !)

 Cũng trong vòng tháng 9, tụi tôi còn phải dành một cái cuối tuần chạy về Strasbourg dự lễ Vu Lan tại chùa Phổ Hiền. Từ tháng 8 năm nay, mẹ chồng tôi từ Munchen xuống chơi và ở lại cho tới tháng 10, vào dịp nghỉ lễ mùa Thu, ông xã tôi mới đưa bà về Munchen được. Bà ở Munchen với cô em út của nhà tôi. Ban đầu tôi cũng dự định mời bà dự lễ Vu Lan chung cho vui, để bà được gặp người nầy người kia, nhưng nghĩ lại, về Strasbourg tụi tôi còn phải ăn nhờ ở đậu, ăn chay nằm đất... Đành phải để bà ở lại nhà sau khi lo cơm nước và dặn dò đủ kiểu.
............
 Hình như mùa thu là mùa của mẹ, nhắc nhở về mẹ nhiều nhất. Mẹ ruột tôi đã qua đời cách đây vài năm. Vào dịp Vu lan nầy, nhìn ông Xã tôi hiên ngang cài bông hồng đỏ trước ngực, tôi run run cài bông hồng trắng mà sao thấy tủi thân. Mẹ là người dìu dắt tôi vào cuộc đời. Chiến tranh đã gắn liền hình bóng mẹ, quê hương và đàn con trẻ như một cuốn phim dài. Trong đó, có những lúc cả nhà trốn dưới hầm lánh bom đạn, pháo kích ầm ì ngang tai, cây dừa bị mảnh đạn đứt ra làm đôi, ngã gục, vườn tược xơ xác, con người ánh mắt sợ sệt, nhưng có mẹ ở cạnh làm tôi cảm thấy yên tâm. Ở miền quê, đêm đêm về gia đình hay quây quần bên ngọn đèn dầu bóng hột vịt, mẹ thì nằm trên võng đong đưa, con mèo con đang giỡn với cái bóng của mình trên vách, cái máy hát cũ kỷ kêu rè rè bài ca vọng cổ, ca sĩ Phượng Liên ngọt ngào với bài Hàn Mạc Tử mà tới giờ này tôi vẫn còn nhớ.

 Có những đêm trăng sáng, mẹ thức dậy sớm để quét lá sầu riêng sau hè, tôi lẻo đẻo theo sau hỏi chuyện, mẹ lót tàu mo cau cho tôi ngồi dưới gốc dừa, tôi lơ đểnh nhìn dòng sông nước trôi êm ả. Tuổi thơ của tôi đã lớn lên từ đây. Mẹ chồng tôi là người Bắc. Vì quen miệng, bà cứ hay khách sáo với ngay cả con cháu trong nhà. Một cũng mời chị xơi cơm, hai cũng xin cảm ơn chị... Cái tiếng CON ngọt ngào tôi chờ đợi không bao giờ có. Người Bến Tre như tôi ruột cứ để ngoài da, bộc trực mà nói, không khách sáo, không đãi bôi, nhưng lại rất dồi dào tình cảm. Sông nước phù sa màu mỡ, khí hậu hiền hòa làm người dân trở thành chất phác là vậy. Nhiều lúc tôi năn nỉ:

 - Thôi, Mợ ơi! Mợ đừng có dạ thưa với tụi con như vậy. Tội lắm. Tụi con là con mà! Bà mắng lại:
 - Thì các anh chị nay nhớn cả rồi. Lại có vợ có chồng, có cháu nữa. Bé thì gọi là con, nhớn thì phải gọi bằng anh, chị chứ. 
 Mợ tôi nay đã 83, tuy đi đứng không còn khỏe lắm nhưng bà hay chống ba-toong đi tới đi lui trong nhà, kiếm việc này việc kia làm, nếu không bà lại có mặc cảm ăn hại hay đoảng vị quá, như lời bà thường hay nói với con cháu. Tôi hay nhờ Mợ làm phụ ít việc cho Mợ vui. Cứ sau buổi cơm trưa thì bà chở tới giờ thổi cơm chiều, công việc của bà cứ loay hoay trong bếp, có thế mà bà cất chén bát, dao nĩa xong thì tụi tôi tha hồ mà đi kiếm! Hai đứa nhỏ tôi càu nhàu: Bà rửa bát không sạch, bà cất đồ đạt lung tung đi kiếm cực quá. Tôi cứ cười và để bà nội tiếp tục phụ, vì có vận động cơ thể như thế chúng tôi mới giữ cha mẹ sống lâu với chúng tôi hơn trên đời này. Vì tôi biết bà chỉ tới chơi tạm một thời gian với chúng tôi mà thôi. Cứ khoảng gần 6 giờ chiều, biết ông xã tôi sắp về, bà nheo mắt nhìn đồng hồ đeo tay, ngước hỏi tôi:
 - Có phải thổi cơm không chị?
 Và bà hay cầm phích nước lên, rồi nói:
 - Chờ anh ấy về đã, rồi hãy đun bình chè mới.

 Từ lúc có Mợ tới chơi, tôi có cảm tưởng ông xã tôi được tăng phần quan trọng. Tuy không có cảnh mẹ chồng nàng dâu, nhưng cái vẻ giữ kẻ, khách sáo của bà làm tình mẹ con như có gì ngăn cách. Thâm tâm tôi thì quí bà như mẹ ruột vì tôi không còn mẹ.

 Mỗi chiều, ông xã tôi tan sở về nhà, bên mâm cơm bốc khói, tôi thấy anh còn có phước hơn tôi, Mợ lom khom dọn đũa, đun chè... Ba mẹ tôi cách nay hơn 10 năm cũng được giấy đoàn tụ cùng con cháu bên này. Ông bà chần chừ mãi rồi sau mới sang. Rời Bến Tre sang Âu Châu đối với ba tôi không hề gì, ông hợp thức ăn, hợp rượu tây, phong thổ, ba tôi sau thời gian ngắn, trở nên mập mạp đẹp người, ngược lại với mẹ tôi, bà ói mửa, ho hen suốt ngày đêm. Tôi phải đưa bà vào bệnh viện. Những ngày mẹ ở gần tôi hầu như bà ở trong bệnh viện. Bác sĩ tìm mãi không thấy bệnh, họ nói với tôi:

 - Cây cổ thụ một khi đã già rồi thì đừng bứng gốc mà đi trồng nơi khác. Có lẽ đúng. Ở Bến Tre, khí hậu mát mẻ, rau cỏ xanh tươi, hàng xóm láng giềng gặp nhau kêu ơi ới. Sang đây rồi, con cháu chạy xồng xộc từ sáng đến tối, kẻ đi làm, người đi học. Chắc ông bà cũng áy náy khi thấy con cái kiếm tiền vất vả. Sau cùng các anh chị tôi quyết định làm giấy tờ cho ông bà hồi hương, và đó cũng là nguyện vọng của mẹ tôi. Ngày tôi vào bệnh viện đón bà, ngạc nhiên tôi thấy mẹ tôi khỏe khoắn ra hẳn, va-li bà dọn đâu đó xong xuôi. Trên bàn, bà bày biện linh tinh như: gói mật ong nhỏ, bơ, phó mát, đường, sữa, mứt trái cây... những thức ăn y tá mang vào bà dấu kỷ, nay bà dọn ra bàn bày mâm cúng. Miệng lâm râm khấn, lúc bước vào tôi nghe chữ được chữ mất:
 - Vong hồn ma quỉ có linh thiêng mà chứng giám cho tôi sớm được bình phục, để tôi được về quê hương.
 Tôi ớn lạnh cả xương sống. Sống ở hải ngoại lâu năm, văn minh vật chất đã làm cho chúng tôi quên dần đi tập quán cúng bái vong linh, tự nhiên tôi thấy có hồn ma vất vưỡng quanh phòng! Tôi dò xét bà người Đức nằm cùng phòng mẹ, may quá, bà đang quay lưng ngủ. Bà này mắc bệnh tiểu đường.. tuy đau đớn thể xác, nhưng nét mặt bà bao giờ cũng vui cởi mở. Bà thông cảm hoàn cảnh của mẹ tôi, nằm cùng phòng dần dần hai người thông cảm nhau, mặc dù mẹ tôi không nói được một câu tiếng Đức.

 Thế là ba, mẹ tôi lên máy bay trở lại Việt Nam. Tôi lại xa cách ba mẹ tôi một lần nữa. Thời gian sống gần cha mẹ sao mà ngắn ngủi. Tôi đã cố gắng đủ thứ để giữ cha mẹ lại với mình nhưng hoài công. Ba mẹ bỏ tôi đi như tôi đã bỏ ba mẹ lại nhà mà ra đi hồi trước. Ngày đó, vào sở làm, tôi loay hoay như một cái máy không hồn, buồn câm nín, mong sao cho thời gian qua thật nhanh. Tan giờ làm việc, thay vì như mọi ngày lái xe về nhà, hôm nay tôi cho xe rẽ vào đồng ruộng lúa xanh tươi, gió làm ngọn lúa ngã qua lại xào xạc. Tôi đẩy tung cửa xe hơi - bây giờ là lúc tôi sống cho tôi. Tôi bật khóc nức nở, khóc cho một sự mất mát, khóc cho vơi đi bao chịu đựng, bao cố gắng, bao trống trải. Tôi ngồi đó mà khóc, không biết bao lâu, quên là mây vẫn còn bay lang thang qua thửa ruộng.

 Ngước mắt lên nhìn bầu trời, máy bay đang đưa ba mẹ tôi trở về với vùng đất hứa, tự dưng tôi thấy tiếc nuối sao mi không hóa phép thành con Tường Vi bé bỏng ngày nao chạy theo nắm áo mẹ mà vòi vĩnh. Thực tế lôi tôi về vì ở đây tôi cũng đang làm mẹ, phải can đảm, đầy đủ nghị lực để dạy dỗ đàn con, như vai trò mẹ tôi đã từng làm. Lau nước mắt, không dám nhìn mình trong gương, mở máy xe, bánh xe lăn đưa tôi về với thực tại.
 ............
 Tôi đẩy xe lăn đưa Mợ đi dạo, hai bên đường lá rơi phủ kín lầy lội ướt sũng nước mưa. Cái vẻ đẹp của mùa Thu gần như đe dọa lạnh lùng, làm tôi chợt thấy rằng có phải chăng tất cả những hạnh phúc, cái vẻ đẹp bề ngoài chỉ là ảo tường của giác quan ..
 ... Tôi quay lưng đẩy xe Mợ về nhà trước khi trời đổ cơn mưa. Vào nhà tôi khép cửa, bỏ mùa Thu ủ rũ lại sau lưng. Cái vòng luân hồi của mùa Thu đã bị tôi khóa kín. Trong nhà, bên mâm cơm nghi nghút khói, tôi nhận thấy cái vòng luân hồi là đây: có tiếng nói cười, tiếng bát chén khua nhau, có tiếng nhạc phát ra từ cái máy hát, có tiếng Mợ hỏi: Có thổi cơm không chị ? lúc nào cũng văng vẳng bên tai. Tôi không bao giờ muốn hỏi mùa Thu ngoài kia đã bao nhiêu tuổi, vì tôi mong rằng loài người cứ ngắm nhìn mùa Thu khi mùa Thu tới và đừng thắc mắc gì khác, cũng như tôi lo sợ một đời sắc hương rồi cũng sẽ tàn như mây khói. Tôi muốn có cây đũa thần gõ để mùa Thu của tôi sẽ trở thành bức tranh linh động đời đời.

                                                Võ Thị Trúc Giang Lúa 9
                                                
Mùa Thu Neufgrange, 98 
                                                 ( Trích tác phẩm "Tình Yêu Nuôi Tôi Lớn" )
                                                         
  
 * Vài nét thêm về tác giả
Nhà văn Võ Thị Trúc Giang - Lúa 9 ( Tên thật: Võ thị Tường Vi ) sinh tại Bến Tre, Việt Nam, một thời cư ngụ tại 57910 Newfgrange - France.
Newfgrange theo tiếng Pháp là 9 vựa luá. Và vì có nhiều người mang tên Trúc Giang nên cô lấy bút hiệu Võ Thị Trúc Giang
để khỏi nhầm với người khác.
 
(  Nguồn: VIỆT BÁO )





  





  
 








 

  


 


 

 
Send comment
Your Name
Your email address
Saturday, December 21, 20193:55 AM(View: 3476)
Khi nơi đây cảnh đời yên tĩnh. Và người ta chỉ nghe gió thổi. Vẫn còn những nơi có tiếng hót của chim.... Khi người ta trầm tư yên lặng. Một vài phút tự vấn chính mình. Có thể người ta nghĩ thêm được vài điều ...
Sunday, December 1, 201912:19 PM(View: 3854)
"... Thôi thì tiên sinh đã chia ra tả hữu, thì tiên sinh cứ đi đường tả, tôi cứ đi đường hữu, mong rằng một ngày kia ta cùng nhau tới một chỗ cao ráo sạch sẽ, tiên sinh thì đem cái tài năng của tây học, tôi thì đem những vật liệu của nước nhà, rồi hai ta cùng ra sức xây lấy một căn nhà thật đẹp theo kiểu mẫu rất mới... Lúc ắy ta cùng nhau cả cười rằng ta đi con đường khác nhau mà cùng tới một cái mục đích."
Thursday, October 31, 201912:42 PM(View: 4086)
# Bí mật của cuộc đời là quan tâm đặc biệt tới một thứ và quan tâm tất cả nghin thứ. # Một người chỉ toàn vẹn khi có một người bạn chân thực có thể hiểu mình, chia sẻ mọi đam mê - buồn phiền, và ủng hộ mình suốt cả cuộc đời. # Khi đọc gần hết một cuốn sách hay, người ta dường như đang từ giã một người bạn thân vậy. # Người ta thường cảm thấy dễ chịu khi được thảo luận với những người hiểu biết. # Những đam mê của chúng ta nói lên chính bản thân ta.
Tuesday, October 29, 20198:57 AM(View: 2698)
... Các nhân vật trong truyện, người nào cũng có tính cách rõ ràng và linh động như người thực : ... Nhất là cô Lan, cô Lan dịu dàng và yên lặng, rất có tính cách một người Việt Nam, tác giả gần như không nói đến mà ta đọc thấy linh hoạt vô cùng. Tác giả lại biết nhận xét và diễn tả được cả những rung động mong manh thầm kín của lòng người bằng một vài nét rất đơn sơ. Tiếng nói "vâng, em yêu anh" của cô Lan, bàn tay cô Tuyen ... trong các truyện rất nhiều những chỗ như thế, không có gì cả, nhưng trong những cử chỉ, những cảnh không đâu ấy, có ngấm ngầm không biết bao nhiêu là cảm giác mông lung, không cần diễn tả mà rõ ràng hơn là diễn tả... Tác giả lúc nào cũng giữ được giản dị và giữ được điều độ, biết ngừng lại ở những chỗ nào cần phải ngừng. Tác giả lại tránh được cái tật quá say mê những câu văn hào nhoáng, đọc nghe rất kêu ....
Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 5557)
... Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới gần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng. Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ. Và có lẽ họ có cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui mà cũng chẳng buồn ...
Saturday, June 29, 20193:26 AM(View: 7085)
#Việc tốt lành nho nhỏ, lời yêu đương mong chờ; Giúp đời đời tươi nở, chẳng khác chi Niết Bàn. # Lặng im lắng nghe, ghi nhớ, hành động và học khôn: đó chính là những cung bậc khác nhau của trí tuệ. # Người bạn tốt là người anh tìm đến không phải để giết thời giờ mà để cho thời gian bên nhau tăng thêm giá trị. # Ở đâu không có sự giống nhau, ở đó khó nói đến mối thiện cảm. # Bạn tâm giao là người sẵn sàng làm trái ý ta tới trăm lần để mang đến lợi ích cho ta. # Nhà kỹ nghệ luôn luôn phải lo chế tạo những sản phẩm hữu ích. # Nếu như có một cái gì mạnh hơn số phận thì đó chính là lòng dũng cảm.
Saturday, December 29, 20186:05 PM(View: 6852)
Tình yêu với những niềm vui của mình làm tầm nhìn trở nên rõ ràng và sắc nét. Nói hay và hùng hồn là một nghệ thuật, nhưng biết lúc nào cần ngừng cũng là một nghệ thuật chẳng kém hơn. Phải thấy khó khăn, mà thắng được khó khăn mới là nghệ thuật. Nếu bạn không thể giỏi hơn đối thủ cạnh tranh, hãy mặc đẹp hơn họ. Sống không phải để hối tiếc / Hãy học hỏi không ngừng. Người nghệ sĩ chẳng là gì nếu thiếu tài năng, nhưng tài năng chẳng là gì nếu không có lao động
Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 6140)
Tiếng chân bước bên lối vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm: - Hai người này là bạn ngồi chợ Trời với anh đấy. ... Hai người Thắm chưa biết tên bước đến đầu khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán.
Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 5938)
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc: - Em xem trong mấy cuộn băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài băng nhạc nữa. Những cuộn thời trang nhạc tuyển này cũng hay lắm... Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 5070)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -