kỷ niệm ngày qua

Saturday, September 29, 20181:51 AM(View: 3794)
Những ngày thời tiết chuyển mùa thường là những ngày nửa mưa nửa nắng. Sáng sớm tinh mơ lúc tôi đến sở làm, khoảng không gian ngoài đường mát lạnh. Mưa lắc rắc vài hạt và không khí trong lành ban mai quyện trong màu sáng dần của một ngày mới làm tâm trí thêm một chút bình yên. Một ngày bình thường nơi xứ xa với tôi thường bắt đầu với hình ảnh đó. Và rồi sau những giờ làm, sau khi đã cởi bộ quần áo thợ để lại xưởng làm, tôi ra về với niềm vui mới. Lúc này là những giờ phút tự do của tôi. Trên đường trở về nhà, tôi có thể vui chân ghé qua thăm vài nơi nào đó, nói giả dụ một, hai tiệm bán vài thứ tôi cần. Vài thiệp chúc mừng xinh xắn màu sắc trang nhã, một hai cây viết hoặc cũng có khi một tình cờ mua được tặng phẩm ưng ý dành cho ngày vui sắp đến.

Chiều nay, tôi thong thả tản bộ vào khu trung tâm. Nơi đó có dòng người qua lại tấp nập. Bên dòng sông nhỏ chảy lượn giữa trung tâm là chiếc cầu vững chắc có tay vịn bằng thép đen quen thuộc nối liền hai đường phố luôn nhộn nhịp người mua sắm, nơi có nhiều cửa tiệm trang hoàng rất đẹp mắt. Một quán cà phê nhỏ nằm ở lối rẽ vào đường nhánh mà chủ nhân có lẽ là một tay có tâm hồn nghệ sĩ, nên nhìn qua cảnh ngoài của quán cũng biết: bên đường dẫn vào cửa quán là một hàng giậu cây xanh thấp, cạnh đó là vài bồn hoa rực rỡ bên hiên. Tiếng nhạc êm dịu từ trong quán theo gió thoảng qua, có vẻ tựa lời mời gọi quý phái nhưng chân tình, dễ làm xao xuyến những ai cần vài phút thư thả tâm hồn dừng chân ghé lại. Ngồi bên bộ bàn ghế đặt gần lối vào kia, nhâm nhi một ly nước rồi tình cờ nhìn ngắm dòng người qua lại trên quãng đường cách đó không xa, kể ra cũng cảm thấy đời thêm một chút hương vị.

Tôi đã một, hai lần nẩy ra ý nghĩ hôm nào rảnh rỗi rẽ vào quán bên đường, thong thả ngồi gần chiếc bàn nào đó vắng khách, chờ cô phục vụ bàn tươi trẻ đội chiếc mũ nhìn có vẻ mảnh mai, nụ cười mến khách, dáng vẻ hòa dịu bước đến gần; khách vãng lai là tôi liền gọi một ly nước, lặng lẽ ngồi uống bên hiên, thưởng thức câu nói của ai "kiếm tìm được chỗ ngồi trong chiều nắng đẹp". Thế rồi mải tìm mua vài đồ dùng, quên luôn việc này lúc nào không hay. Còn bây giờ, tôi đang bước gần đến lối rẽ bên đường, mắt đã nhìn thấy quán cà phê với vẻ dịu dàng hấp dẫn, tâm tư bỗng thấy xao động bởi một mong ước ngắn ngủi thi vị hóa cuộc đời trong ít phút bên hương thơm cà phê tỏa bay, cạnh hiên nắng thoảng bay tiếng nhạc trầm bổng. Nghĩ tới ước mong giản dị làm giảm thiểu áp lực thường ngày cũng là một điều hay. Tôi mỉm cười với ý tưởng đó và chợt nhớ ra đã hai tháng nay chưa ghé thăm một tiệm lớn bày bán sách nơi đầu dãy phố để nhìn xem vài cuốn sách mới vừa được trình làng.   

- Kìa chào anh. Mấy bữa nay tôi mong anh hoài.
Nhận ra bạn quen cũ, tôi cũng mừng rỡ:
- Chà, vài tuần nay anh ở nhà mải luyện môn mới nào, chẳng thấy anh đến tôi?
Bạn tôi cười:
- Nhẩn nha tôi sẽ kể anh nghe.
Nói xong câu này, ánh mắt anh nhìn tôi vui mừng. Chúng tôi bước bên nhau, anh nói tiếp:
- Việc tôi đang bận bịu lúc này nhất thiết phải có anh góp thêm vài lời. Hiện nay tôi ở thế tiến cũng dở mà lùi cũng dở. Dẫu anh kém tôi vài tuổi, nhưng anh biết đấy, thường những việc rối lung tung xòe giống việc này, tôi vẫn nghe theo lời khuyên của anh.
Tôi cười khiêm tốn, nói một câu vui:
- Anh Đạt ạ, nhỡ tôi khuyên anh một câu "tình thế lúc này, anh nên dừng lại". Liệu rằng anh có nghe theo lời khuyên này không?
Bạn tôi vỗ nhẹ vai tôi:
- Kìa, quán nước giải khát kia rồi. Tôi và anh nên dừng lại quán này làm một chầu nước đã.

Đạt vừa nói vừa chỉ tay về bên đường, tôi nhìn theo hướng anh nói thấy đúng là quán cà phê tôi nhìn thấy trước đó. Thường vào những dịp tôi đến thăm và đàm luận với anh, hôm nao anh sắp đặt ly, tách kỹ lưỡng; tôi biết ngay anh sắp nói với tôi một chuyện tâm tình. Còn hôm nay?
- Kiếm tìm ra chỗ ngồi thoải mái dưới ánh mặt trời ở mé hiên kia, có thể khỏe thêm được một chút. Mùa hè đến, chào đón và vẫy gọi khắp nơi, còn tôi và anh là chỗ thân tình, hôm nay lại là ngày đẹp nắng. Mong chi nữa?
Đạt cười, trông dáng vẻ anh hồn nhiên như thời trai trẻ. Bạn tôi nói tiếp:
- Suốt quãng đời dài đằng đẵng đâu có mấy bữa thật rảnh rang ngồi chung vui với bạn quý. Gặp bạn xưa, nói vài chuyện gần xa, cũng vơi bớt và vứt bỏ muộn phiền. Hơn nữa, anh chưa biết đấy, chiều nay, tôi cần gặp anh để bàn thêm một việc. Bữa nay anh phải ráng giúp.

Tôi chẳng còn biết nghĩ sao và tự nhiên tôi bỗng ho khan một tiếng. Đạt lại nghĩ tôi sắp khước từ lời mời của anh, anh nhìn tôi:
- Tuần trước tôi bị ho dữ lắm, thế mà vào ngồi ở bên hiên quán kia, sưởi nắng, ngắm thiên hạ lượn qua lượn lại, khỏi liền! Hay thế đấy.
- Anh Đạt ạ, thực tình tôi cũng ...
- Thôi anh, sắp nại cớ chứ gì. Anh hay khách sáo lắm. Bạn bè mời nhau chầu nước đâu hề hấn chi. Lần này tôi mời, anh chê. Gặp dịp sau anh có bày tiệc ra, tôi cũng nói thực tình với anh là ... Ồ, cười rồi đấy nhé. Nhìn anh cười tươi tôi đoán biết việc của tôi sắp tiến triển tốt đẹp. Kìa, quán nước uống có bảng hiệu Paradis kia rồi. Bộ bàn ghế ở cuối dãy hiên kia chưa có ai, chúng ta vào đấy ngồi nghỉ đỡ mỏi chân chút đã.
Tôi nhớ ra:
Paradis, trong sách tự điển nghĩa là nơi sung sướng, chỗ thần tiên.
- Thôi anh, sách vở để bàn sau. Ồ, tới nơi thần tiên đây rồi.

Đạt và tôi bước vào bên hiên. Anh chọn một nơi vừa ý và kéo một chiếc ghế tựa ra, khoát tay mời tôi bằng dáng vẻ hơi pha chút lịch sự và kiểu cách. Nghe theo anh, tôi ngồi xuống ghế và cảm thấy khoan khoái, mắt ngắm nhìn dòng người với những khuôn mặt, vẻ điệu tươi trẻ, bình thản trầm lắng cũng có, kiêu sa và thoáng hiện nét ưu tư cũng có. Từ góc hiên này, người ta có thể chiêm ngưỡng hình ảnh muôn vẻ của người dân sống nơi đây, các bộ thời trang mới và nét vẻ bên ngoài của những tâm hồn.

VVHP
(Tạp chí Văn nghệ Ngày nay, tháng 6. 2002)

Send comment
Your Name
Your email address
Wednesday, July 29, 20207:27 AM(View: 468)
# Rất khó tìm được người tình tuyệt hảo cũng như khó tìm thấy một bài thơ tuyệt mỹ. # Cuộc sống chỉ có giá trị khi có thứ gì đó đáng giá làm mục tiêu. # Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích. # Đàn ông hơn đàn bà ở chỗ triết lý về trái tim con người, còn đàn bà hơn đàn ông ở chỗ nhìn thấu được trái tim con người. # Thể dục với thân thể cũng như đọc sách với tinh thần.
Sunday, July 19, 20202:33 AM(View: 920)
Một nhà thơ bên Âu châu qua thăm Bắc Âu, trên đường về ghé thâm tôi, tặng tôi tác phẩm thứ nhất của anh. Khi trao tặng sách, Đan Hà nói ngắn gọn: "Còn mỗi một cuốn, để dành cho anh !" Biết nói lời ân tình nào trước tấm lòng nhà thơ sống nơi miền Nam nước Đức ! Đến thăm nước láng giềng Thụy Điển, khi về anh chạy xe theo đường thẳng, xuống gần qua vùng Nam Thụy Điển; sau đó mới biết địa chỉ của tôi, Đan Hà và nhà thơ Tuỳ Anh lại chạy xe ngược lên ( nghe nói hơn hai giờ) đến thăm tôi.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 365)
Nhớ lại một lần sang bến cảng Hamburg ( Đức ), tôi hân hạnh gặp một nhà thơ sống nơi đây. Chuyến qua thăm ngày ấy, thật ra tôi chưa hay biết anh đã trình làng tập thơ đầu tay, một thi phẩm nhiều bạn thơ mong đợi. Gặp gỡ chừng mươi phút, sau một tuần trà nước bên bàn, anh bước đến bên chiếc tủ trong phòng khách, đem cuốn thơ của anh để tôi thoáng nhìn qua bìa trước.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 542)
.. Nhiều tác giả khi có được một tác phẩm thơ hay văn trình làng thường âu yếm nói đó là "đứa con tinh thần". Có lẽ hôm ấy, lúc đưa cho tôi xem tập thơ hơn một trăm thi phẩm của anh, tâm trạng Nguyễn Tuân Định hình như có một chút bồi hồi, một cái gì đó xốn xang trong lòng, niềm kiêu hãnh không thấy tỏ lộ trên gương mặt điềm đạm nhưng ánh mắt hiển hiện vẻ vui thích.
Saturday, June 27, 202012:30 AM(View: 675)
Bầu trời xanh có những gợn mây nhưng bà Biểu cảm thấy ngoài vườn bắt đầu nóng. Mùa hè năm nay khác hẳn những năm trước. Mặt trời vừa lên một, hai giờ đã thấy nóng toát mồ hôi. Bà Biểu đem được khay gỗ đựng đồ làm vườn về đến bên hàng rào bỗng nghe có tiếng người nói lao xao ngoài đầu ngõ. Bà nhìn ra, có đến ba, bốn người trẻ dắt theo một chiếc xe đạp đang theo lối ngõ đi về hướng nhà bà.
Wednesday, June 24, 20201:59 PM(View: 335)
# Người ta chỉ nên bận tâm đến cái gì liên quan với mình thôi. # Tình yêu là sự an nghỉ tốt nhất trong cuộc sống. # Đời không tình ái như năm tháng không có mùa hè. # Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi. # Người không có sức tưởng tượng thì không có đôi cánh để bay. # Theo xu hướng của mình là điều tốt miễn là biết đi lên. # Sự điều độ và sự chuyên cần là những lương y của con người.
Sunday, June 14, 20208:06 AM(View: 651)
Không khí trong lành và cảnh vật yên tĩnh sáng Chủ Nhật khiến bà Biểu thức giấc sớm hơn thường lệ. Để khỏi làm phiền giấc ngủ ông Biểu, bà bước nhẹ chân ra phòng khách. Đêm qua, có lẽ chồng bà đã đọc sách tới khuya. Khi bà kéo tấm màn cửa che cửa sổ, ánh sáng của ngày hè ùa vào, gió dịu mát ùa vào, phòng khách nhỏ như có thêm sức sống. Cành vạn niên thanh cắm trong chiếc bình xinh xắn màu ngọc bích hôm nay đã thấy thêm vài lá non xanh.
Thursday, May 14, 202010:22 PM(View: 1391)
# Nếu tâm hồn bạn mạnh khỏe là bạn có tất cả cái gì để sung sướng rồi. # Ai chơi với người tốt thì hóa ra tốt hơn. # Nản lòng là cái chết trong tâm hồn. # Người nào vui tươi, đường đời đi trọn. # Ngày mới đến cùng sức mạnh mới và suy nghĩ mới. # Người ta không thể nghĩ tốt, yêu tốt, ngủ tốt nếu người ta không ăn uống tốt. # Đời là một cuộc biến chuyển bất tận. # Trong các đam mê, cái lôi cuốn nhất là hy vọng. Nó chăm sóc, nuôi dưỡng ta, xoa dịu các chua cay của đời sống.
Saturday, May 9, 202012:30 AM(View: 1818)
.. Thường vào sáng thứ Bẩy hay Chủ nhật, bà Biểu dậy sớm và pha một ấm trà. Sau đó, hai vợ chồng ngồi nhâm nhi ly trà nóng. Chỉ có giản dị vậy thôi, nhưng bà Biểu cảm thấy thú vị trong những giờ phút này. Còn ông Biểu lại thích ngắm mấy cánh hoa mới nở trong chậu nhỏ đặt bên cửa sổ ... - Hoa này nhỏ nhưng có mùi thơm dịu. - Bà Biểu nhấp thêm ngụm trà, nói tiếp - Anh có biết không? em phải nuôi mãi mới được vài khóm. Giống hoa này có vẻ hơi khó tính. Nóng quá cũng không chịu, mà lạnh quá cũng không ưa.
Tuesday, April 28, 20202:57 AM(View: 2033)
.. Nước mưa thấm vào người và gió thổi mạnh làm ông Biểu cảm thấy toàn thân ớn lạnh. May là khi đi, nghe lời bà Biểu ông đã mặc thêm áo ngoài, nên cũng đỡ đôi chút. Lúc đứng chờ mưa tạnh, chẳng hiểu sao ông Biểu nhớ tới người bạn xưa cùng lớp, trong một lần về thăm quê ngoại, giữa đường gặp mưa, bị cảm lạnh và mất ở quán vắng bên đường. Mưa vừa ngớt, ông Biểu nhảy vội lên xe đạp và đạp mải miết về nhà..