"Sao nỡ vội nói lời .. " ( 3 )

Thursday, December 6, 20185:33 PM(View: 3366)
Truyện ngắn
"Sao nỡ vội nói lời .. " (3) *
( tiếp theo )
Đến cuối phố chợ, hai người bước chậm lại. Quân ghé tai Thắm, nói:
- Anh và em đến quán cà phê gần đây ngồi nghỉ ít phút đã.
Khác hẳn với cảnh nhiều kẻ ra người vào nơi đầu chợ, con phố nhỏ bên hông chợ vắng người. Thắm, một tay nắm chặt tay Quân, còn tay kia cầm chiếc khăn nhỏ thấm nhẹ mồ hôi trên trán, cô sánh vai bên Quân và nói:
- Trong đời em chưa từng gặp cảnh này bao giờ. Sợ quá đi ! - Nụ cười thoáng hiện lại trên gương mặt Thắm, cô nói tiếp - Anh Quân ạ, lâu lắm rồi em mới được bước bên anh. Anh xa em mấy năm rồi, anh có nhớ không?
Quân bước chậm lại. Anh muốn những giây phút được nắm bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn của người yêu xưa sẽ là mãi mãi. Anh không biết lúc này Thắm nghĩ gì. Bước từng bước nhẹ bên cô bạn gái năm xưa từng có chung niềm vui với anh, Quân như sống trong mơ. Thật giống như những giây phút sống trong giấc mơ hạnh phúc, giờ phút này đây tâm trí cùng trái tim anh rộn vui xao xuyến.

Thắm cười:
- Mẹ em đôi khi còn nói đến chuyện anh và em. Mẹ bảo, "Ngày ấy hai đứa mày lấy nhau, bây giờ mẹ đã có mấy đứa cháu để mẹ ẵm mẹ bồng. Nghĩ mà thương cho thằng Quân, cuộc đời dầm mưa dãi nắng, lúc này chẳng còn biết sẽ phiêu bạt đến nơi nào".
Quân nắm chặt bàn tay Thắm. Anh ngắm nhìn trong một phút mái tóc thơm hương của Thắm, một mùi thơm nhẹ nhưng khác lạ. Những giây phút hạnh phúc xa xưa thoáng hiện về, thoang thoảng phảng phất trong vài khoảnh khắc nhưng rồi lại chắp cánh bay xa...
- Anh và em, đến hôm nay đã là hai kẻ sống ở hai thế giới khác nhau. Đúng không em?
Thắm ngước mắt nhìn Quân, mái tóc uốn lượn của cô sau lúc chạy bộ đầu phố chợ lúc này buông xuống bên vai, nhìn Thắm tươi trẻ hơn trước.
- Anh có đi tới thế giới nào, em cũng nhận ra anh.
- Thật hả?
- Em có đôi mắt tinh tường thám tử và đã qua thử thách nhiều năm. Hôm nay em tìm được anh, nghĩa là ...
- Nghĩa là hôm nay chúng ta cùng ngồi uống cà phê, vui quá ! Thế nhưng thám tử riêng của anh ơi, em hãy nhìn hai cái nhà trước mắt chúng ta kia. Thám tử đoán thử coi, một trong hai cái, trong cái nhà nào có quán cà phê dành cho những người sành điệu?

Thắm ngước nhìn theo hướng Quân nói. Gần nơi hai người đứng lại, Thắm nhìn thấy một khoảng đất trống; và bên khoảng đất ngổn ngang gạch đá có hai nhà nhỏ đứng liền nhau. Một cái nhà xây gần mặt đường, còn một cái nhà chung hồi đứng phía sau.
- Theo em biết, thường các nhà kinh doanh bán đồ ăn uống, họ mở hàng quán ở phía đằng trước nhà gần đường đi lối lại, đúng không anh? Thế thì... để em xem nào. Hai cái nhà này, một cái đứng gần đường nơi nhiều người qua lại, còn cái kia đứng sau... Cái nhà đứng trước xem chừng đúng hơn, bởi chẳng có ai đi uống cà phê lại đến những nơi đường xa, ngõ vắng. Đúng không hở anh? Nhưng mà, để em đoán lại lần nữa. Cái nhà đứng sau có một cây xanh um tùm thế kia. Ồ, em thích cái í !
Quân nhìn theo tay Thắm, anh bỗng cười thích chí:
- Cái í là cái gì?
Lúc này cô bạn gái của Quân biết anh vừa trêu chọc cô, hai má cô bỗng rực hồng:
- Cái í là cái này này !
Và cô nhanh tay véo vào bên sườn áo của anh làm Quân càng cười thích chí.
( còn tiếp )
VVHP
Phần 2 truyện ngắn "Sao Nỡ Vội Nói Lời ..", Mời xem trong Sổ Tay Văn Nghệ / 24.1. 2013
 
Send comment
Your Name
Your email address
Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 471)
... Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới gần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng. Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ. Và có lẽ họ có cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui mà cũng chẳng buồn ...
Saturday, June 29, 20193:26 AM(View: 2172)
#Việc tốt lành nho nhỏ, lời yêu đương mong chờ; Giúp đời đời tươi nở, chẳng khác chi Niết Bàn. # Lặng im lắng nghe, ghi nhớ, hành động và học khôn: đó chính là những cung bậc khác nhau của trí tuệ. # Người bạn tốt là người anh tìm đến không phải để giết thời giờ mà để cho thời gian bên nhau tăng thêm giá trị. # Ở đâu không có sự giống nhau, ở đó khó nói đến mối thiện cảm. # Bạn tâm giao là người sẵn sàng làm trái ý ta tới trăm lần để mang đến lợi ích cho ta. # Nhà kỹ nghệ luôn luôn phải lo chế tạo những sản phẩm hữu ích. # Nếu như có một cái gì mạnh hơn số phận thì đó chính là lòng dũng cảm.
Saturday, December 29, 20186:05 PM(View: 4363)
Tình yêu với những niềm vui của mình làm tầm nhìn trở nên rõ ràng và sắc nét. Nói hay và hùng hồn là một nghệ thuật, nhưng biết lúc nào cần ngừng cũng là một nghệ thuật chẳng kém hơn. Phải thấy khó khăn, mà thắng được khó khăn mới là nghệ thuật. Nếu bạn không thể giỏi hơn đối thủ cạnh tranh, hãy mặc đẹp hơn họ. Sống không phải để hối tiếc / Hãy học hỏi không ngừng. Người nghệ sĩ chẳng là gì nếu thiếu tài năng, nhưng tài năng chẳng là gì nếu không có lao động
Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 3654)
Tiếng chân bước bên lối vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm: - Hai người này là bạn ngồi chợ Trời với anh đấy. ... Hai người Thắm chưa biết tên bước đến đầu khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán.
Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 3836)
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc: - Em xem trong mấy cuộn băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài băng nhạc nữa. Những cuộn thời trang nhạc tuyển này cũng hay lắm... Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 3685)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -
Monday, December 10, 20184:17 PM(View: 2756)
Sự kiên nhẫn đắng chát, nhưng quả của nó lại ngọt ngào. Bí quyết của sự trẻ mãi là hãy học lấy mỗi ngày một điều gì. Lời khen, cũng giống như vàng và kim cương, đáng qúy vì nó hiếm. Cuộc đời này ngắn lắm / Đừng bận lời thị phi / Thấy điều chi có ích / Lặng lẽ rồi làm đi. Qua quần áo trang sức của người đàn bà có thể phát hiện ra tính cách của người chồng. Học hỏi là vật trang hoàng trong cảnh giàu sang, là nơi trú ẩn trong nghịch cảnh, và là nguồn dự trữ lúc tuổi già. Người ngồi trong bóng râm ngày hôm nay là nhờ đã trồng cây từ lâu trước đó ..
Wednesday, October 24, 201811:54 AM(View: 2599)
Nhớ lại một ngày "bỗng dưng" tôi gặp dịp đến thăm Las Vegas. Tự ngẫm, đây có thể là "một cơ duyên ngược", "một định mệnh lầm" của vị Thánh ở nơi đâu đó đã vô tình khoản đãi một kẻ ít nhiều khù khờ như tôi ( thường khi "thánh nhân đãi kẻ khù khờ" mà..). Vì từ nhỏ đến khi lớn, tôi rất dở và kém lanh lẹn về bài bạc. Tự biết mệnh riêng chẳng có duyên phần với 'canh nóng', 'canh lạnh' nên cũng đành biết thân biết phận không dám 'ăn theo', chỉ còn biết ngồi chầu rìa, lặng lẻ ngồi xem thế trận... Lúc đó có người bảo tôi là kẻ nửa khờ nửa dại, và "vận may tới sát bên, sao chỉ hững hờ?"
Wednesday, October 10, 20184:47 PM(View: 1684)
Tình yêu chân chính là sự đầu hàng vô điều kiện giữa hai bên. Tình yêu có hàng ngàn vẻ, và ở mỗi vẻ đều có ánh sáng, nỗi buồn, hạnh phúc và hương thơm riêng. Hãy theo đuổi con đường mà bạn có thể đi với tình yêu và lòng tôn kính, dù nó có hẹp va quanh co đến mức nào. Không nên ăn mọi thứ, cũng như không nên nói tất cả mọi điều. Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Nếu tự tin ở bản thân, bạn sẽ truyền niềm tin đến người khác. Đành rằng viết là cốt cho người ta hiểu; nhưng ít ra cũng phải cho người đọc thưởng thức những cái đẹp cái hay
Saturday, September 29, 20181:51 AM(View: 2080)
Những ngày thời tiết chuyển mùa thường là những ngày nửa mưa nửa nắng. Sáng sớm tinh mơ lúc tôi đến sở làm, khoảng không gian ngoài đường mát lạnh. Mưa lắc rắc vài hạt và không khí trong lành ban mai quyện trong màu sáng dần của một ngày mới làm tâm trí thêm một chút bình yên. Một ngày bình thường nơi xứ xa với tôi thường bắt đầu với hình ảnh đó. Và rồi sau những giờ làm, sau khi đã cởi bộ quần áo thợ để lại xưởng làm, tôi ra về với niềm vui mới.