"Sao nỡ vội nói lời .. " ( 3 )

Thursday, December 6, 20185:33 PM(View: 5781)
Truyện ngắn
"Sao nỡ vội nói lời .. " (3) *
( tiếp theo )
Đến cuối phố chợ, hai người bước chậm lại. Quân ghé tai Thắm, nói:
- Anh và em đến quán cà phê gần đây ngồi nghỉ ít phút đã.
Khác hẳn với cảnh nhiều kẻ ra người vào nơi đầu chợ, con phố nhỏ bên hông chợ vắng người. Thắm, một tay nắm chặt tay Quân, còn tay kia cầm chiếc khăn nhỏ thấm nhẹ mồ hôi trên trán, cô sánh vai bên Quân và nói:
- Trong đời em chưa từng gặp cảnh này bao giờ. Sợ quá đi ! - Nụ cười thoáng hiện lại trên gương mặt Thắm, cô nói tiếp - Anh Quân ạ, lâu lắm rồi em mới được bước bên anh. Anh xa em mấy năm rồi, anh có nhớ không?
Quân bước chậm lại. Anh muốn những giây phút được nắm bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn của người yêu xưa sẽ là mãi mãi. Anh không biết lúc này Thắm nghĩ gì. Bước từng bước nhẹ bên cô bạn gái năm xưa từng có chung niềm vui với anh, Quân như sống trong mơ. Thật giống như những giây phút sống trong giấc mơ hạnh phúc, giờ phút này đây tâm trí cùng trái tim anh rộn vui xao xuyến.

Thắm cười:
- Mẹ em đôi khi còn nói đến chuyện anh và em. Mẹ bảo, "Ngày ấy hai đứa mày lấy nhau, bây giờ mẹ đã có mấy đứa cháu để mẹ ẵm mẹ bồng. Nghĩ mà thương cho thằng Quân, cuộc đời dầm mưa dãi nắng, lúc này chẳng còn biết sẽ phiêu bạt đến nơi nào".
Quân nắm chặt bàn tay Thắm. Anh ngắm nhìn trong một phút mái tóc thơm hương của Thắm, một mùi thơm nhẹ nhưng khác lạ. Những giây phút hạnh phúc xa xưa thoáng hiện về, thoang thoảng phảng phất trong vài khoảnh khắc nhưng rồi lại chắp cánh bay xa...
- Anh và em, đến hôm nay đã là hai kẻ sống ở hai thế giới khác nhau. Đúng không em?
Thắm ngước mắt nhìn Quân, mái tóc uốn lượn của cô sau lúc chạy bộ đầu phố chợ lúc này buông xuống bên vai, nhìn Thắm tươi trẻ hơn trước.
- Anh có đi tới thế giới nào, em cũng nhận ra anh.
- Thật hả?
- Em có đôi mắt tinh tường thám tử và đã qua thử thách nhiều năm. Hôm nay em tìm được anh, nghĩa là ...
- Nghĩa là hôm nay chúng ta cùng ngồi uống cà phê, vui quá ! Thế nhưng thám tử riêng của anh ơi, em hãy nhìn hai cái nhà trước mắt chúng ta kia. Thám tử đoán thử coi, một trong hai cái, trong cái nhà nào có quán cà phê dành cho những người sành điệu?

Thắm ngước nhìn theo hướng Quân nói. Gần nơi hai người đứng lại, Thắm nhìn thấy một khoảng đất trống; và bên khoảng đất ngổn ngang gạch đá có hai nhà nhỏ đứng liền nhau. Một cái nhà xây gần mặt đường, còn một cái nhà chung hồi đứng phía sau.
- Theo em biết, thường các nhà kinh doanh bán đồ ăn uống, họ mở hàng quán ở phía đằng trước nhà gần đường đi lối lại, đúng không anh? Thế thì... để em xem nào. Hai cái nhà này, một cái đứng gần đường nơi nhiều người qua lại, còn cái kia đứng sau... Cái nhà đứng trước xem chừng đúng hơn, bởi chẳng có ai đi uống cà phê lại đến những nơi đường xa, ngõ vắng. Đúng không hở anh? Nhưng mà, để em đoán lại lần nữa. Cái nhà đứng sau có một cây xanh um tùm thế kia. Ồ, em thích cái í !
Quân nhìn theo tay Thắm, anh bỗng cười thích chí:
- Cái í là cái gì?
Lúc này cô bạn gái của Quân biết anh vừa trêu chọc cô, hai má cô bỗng rực hồng:
- Cái í là cái này này !
Và cô nhanh tay véo vào bên sườn áo của anh làm Quân càng cười thích chí.
( còn tiếp )
VVHP
Phần 2 truyện ngắn "Sao Nỡ Vội Nói Lời ..", Mời xem trong Sổ Tay Văn Nghệ / 24.1. 2013
 
Send comment
Your Name
Your email address
Wednesday, July 29, 20207:27 AM(View: 468)
# Rất khó tìm được người tình tuyệt hảo cũng như khó tìm thấy một bài thơ tuyệt mỹ. # Cuộc sống chỉ có giá trị khi có thứ gì đó đáng giá làm mục tiêu. # Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích. # Đàn ông hơn đàn bà ở chỗ triết lý về trái tim con người, còn đàn bà hơn đàn ông ở chỗ nhìn thấu được trái tim con người. # Thể dục với thân thể cũng như đọc sách với tinh thần.
Sunday, July 19, 20202:33 AM(View: 908)
Một nhà thơ bên Âu châu qua thăm Bắc Âu, trên đường về ghé thâm tôi, tặng tôi tác phẩm thứ nhất của anh. Khi trao tặng sách, Đan Hà nói ngắn gọn: "Còn mỗi một cuốn, để dành cho anh !" Biết nói lời ân tình nào trước tấm lòng nhà thơ sống nơi miền Nam nước Đức ! Đến thăm nước láng giềng Thụy Điển, khi về anh chạy xe theo đường thẳng, xuống gần qua vùng Nam Thụy Điển; sau đó mới biết địa chỉ của tôi, Đan Hà và nhà thơ Tuỳ Anh lại chạy xe ngược lên ( nghe nói hơn hai giờ) đến thăm tôi.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 365)
Nhớ lại một lần sang bến cảng Hamburg ( Đức ), tôi hân hạnh gặp một nhà thơ sống nơi đây. Chuyến qua thăm ngày ấy, thật ra tôi chưa hay biết anh đã trình làng tập thơ đầu tay, một thi phẩm nhiều bạn thơ mong đợi. Gặp gỡ chừng mươi phút, sau một tuần trà nước bên bàn, anh bước đến bên chiếc tủ trong phòng khách, đem cuốn thơ của anh để tôi thoáng nhìn qua bìa trước.
Saturday, July 4, 20201:05 AM(View: 542)
.. Nhiều tác giả khi có được một tác phẩm thơ hay văn trình làng thường âu yếm nói đó là "đứa con tinh thần". Có lẽ hôm ấy, lúc đưa cho tôi xem tập thơ hơn một trăm thi phẩm của anh, tâm trạng Nguyễn Tuân Định hình như có một chút bồi hồi, một cái gì đó xốn xang trong lòng, niềm kiêu hãnh không thấy tỏ lộ trên gương mặt điềm đạm nhưng ánh mắt hiển hiện vẻ vui thích.
Saturday, June 27, 202012:30 AM(View: 675)
Bầu trời xanh có những gợn mây nhưng bà Biểu cảm thấy ngoài vườn bắt đầu nóng. Mùa hè năm nay khác hẳn những năm trước. Mặt trời vừa lên một, hai giờ đã thấy nóng toát mồ hôi. Bà Biểu đem được khay gỗ đựng đồ làm vườn về đến bên hàng rào bỗng nghe có tiếng người nói lao xao ngoài đầu ngõ. Bà nhìn ra, có đến ba, bốn người trẻ dắt theo một chiếc xe đạp đang theo lối ngõ đi về hướng nhà bà.
Wednesday, June 24, 20201:59 PM(View: 335)
# Người ta chỉ nên bận tâm đến cái gì liên quan với mình thôi. # Tình yêu là sự an nghỉ tốt nhất trong cuộc sống. # Đời không tình ái như năm tháng không có mùa hè. # Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi. # Người không có sức tưởng tượng thì không có đôi cánh để bay. # Theo xu hướng của mình là điều tốt miễn là biết đi lên. # Sự điều độ và sự chuyên cần là những lương y của con người.
Sunday, June 14, 20208:06 AM(View: 651)
Không khí trong lành và cảnh vật yên tĩnh sáng Chủ Nhật khiến bà Biểu thức giấc sớm hơn thường lệ. Để khỏi làm phiền giấc ngủ ông Biểu, bà bước nhẹ chân ra phòng khách. Đêm qua, có lẽ chồng bà đã đọc sách tới khuya. Khi bà kéo tấm màn cửa che cửa sổ, ánh sáng của ngày hè ùa vào, gió dịu mát ùa vào, phòng khách nhỏ như có thêm sức sống. Cành vạn niên thanh cắm trong chiếc bình xinh xắn màu ngọc bích hôm nay đã thấy thêm vài lá non xanh.
Thursday, May 14, 202010:22 PM(View: 1391)
# Nếu tâm hồn bạn mạnh khỏe là bạn có tất cả cái gì để sung sướng rồi. # Ai chơi với người tốt thì hóa ra tốt hơn. # Nản lòng là cái chết trong tâm hồn. # Người nào vui tươi, đường đời đi trọn. # Ngày mới đến cùng sức mạnh mới và suy nghĩ mới. # Người ta không thể nghĩ tốt, yêu tốt, ngủ tốt nếu người ta không ăn uống tốt. # Đời là một cuộc biến chuyển bất tận. # Trong các đam mê, cái lôi cuốn nhất là hy vọng. Nó chăm sóc, nuôi dưỡng ta, xoa dịu các chua cay của đời sống.
Saturday, May 9, 202012:30 AM(View: 1818)
.. Thường vào sáng thứ Bẩy hay Chủ nhật, bà Biểu dậy sớm và pha một ấm trà. Sau đó, hai vợ chồng ngồi nhâm nhi ly trà nóng. Chỉ có giản dị vậy thôi, nhưng bà Biểu cảm thấy thú vị trong những giờ phút này. Còn ông Biểu lại thích ngắm mấy cánh hoa mới nở trong chậu nhỏ đặt bên cửa sổ ... - Hoa này nhỏ nhưng có mùi thơm dịu. - Bà Biểu nhấp thêm ngụm trà, nói tiếp - Anh có biết không? em phải nuôi mãi mới được vài khóm. Giống hoa này có vẻ hơi khó tính. Nóng quá cũng không chịu, mà lạnh quá cũng không ưa.
Tuesday, April 28, 20202:57 AM(View: 2033)
.. Nước mưa thấm vào người và gió thổi mạnh làm ông Biểu cảm thấy toàn thân ớn lạnh. May là khi đi, nghe lời bà Biểu ông đã mặc thêm áo ngoài, nên cũng đỡ đôi chút. Lúc đứng chờ mưa tạnh, chẳng hiểu sao ông Biểu nhớ tới người bạn xưa cùng lớp, trong một lần về thăm quê ngoại, giữa đường gặp mưa, bị cảm lạnh và mất ở quán vắng bên đường. Mưa vừa ngớt, ông Biểu nhảy vội lên xe đạp và đạp mải miết về nhà..