"Sao nỡ vội nói lời .. " (5)

Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 4142)
Truyện Ngắn
"Sao nỡ vội nói lời .. " (5)
( tiếp theo )
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc:
- Em xem trong mấy băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài cuộn nữa. Những cuộn Thời Trang Nhạc Tuyển này cũng hay lắm.Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào.
- Bài nào anh thích thì em cũng ưa thích. Đúng không anh? Hồi trước, năm học sau cùng anh và em ở cấp II, em cũng thích lời bài hát anh vừa nói tới."Tháng tháng năm năm trôi qua. Bão tuyết, mưa rơi, sương sa. Tình anh vẫn xanh... như lá cây trong ngày xuân." Có đúng như thế không anh?
- Những bài dân ca, cho dù là nhạc ngoại chuyển sang lời Việt, hoặc nhiều bài dân ca của mình, anh cảm thấy rất hay. Hồi mới biết yêu, anh rất thích bài "Thỏa Nỗi Nhớ Mong". Bài hát này rất hợp tâm trạng của anh và cũng đúng cảnh ngộ của anh và em lúc đó. Anh vẫn không quên lời bài hát anh từng chép vào cuốn sổ tay đầu đời của mình.
Quân ngừng lời, nét mặt anh thoáng vẻ ưu tư. Quân đọc khẽ: "Em ở đầu sông. Riêng anh ở cuối dòng sông đợi chờ. Sông Cầu nước chảy lơ thơ. Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi ..."
-
Không biết vì đâu mấy bài hát trong những năm mới bước vào đời lại in đậm trong ký ức đến vậy, anh Quân nhỉ! Em hát không hay lắm, nhưng lời của bài hát nào em đã thích thì không bao giờ em quên.
- Để anh gọi hai ly nước uống đã. Lâu lắm rồi anh lại ngồi bên em và em có biết không, có những sáng trời se lạnh, anh ngồi một mình, uống một ngụm cà phê và anh lại mường tượng như có em ngồi bên cạnh. Nhưng hôm nay không còn mơ nữa rồi, phải không em? Em muốn uống thứ gì? - Quân khẽ hỏi Thắm - Ở đây có nước cam, nước chanh và cà phê sữa đá. Em chẳng phải lo, chủ quán là bạn của anh thời hai người cùng lên thác xuống ghềnh trong ngành vận tải. 

Anh và em vẫn uống cà phê sữa đá mà, uống thứ đó đi anh.
( còn tiếp )
VVHP
Send comment
Your Name
Your email address
Thursday, October 31, 201912:42 PM(View: 1003)
# Bí mật của cuộc đời là quan tâm đặc biệt tới một thứ và quan tâm tất cả nghin thứ. # Một người chỉ toàn vẹn khi có một người bạn chân thực có thể hiểu mình, chia sẻ mọi đam mê - buồn phiền, và ủng hộ mình suốt cả cuộc đời. # Khi đọc gần hết một cuốn sách hay, người ta dường như đang từ giã một người bạn thân vậy. # Người ta thường cảm thấy dễ chịu khi được thảo luận với những người hiểu biết. # Những đam mê của chúng ta nói lên chính bản thân ta.
Tuesday, October 29, 20198:57 AM(View: 483)
... Các nhân vật trong truyện, người nào cũng có tính cách rõ ràng và linh động như người thực : ... Nhất là cô Lan, cô Lan dịu dàng và yên lặng, rất có tính cách một người Việt Nam, tác giả gần như không nói đến mà ta đọc thấy linh hoạt vô cùng. Tác giả lại biết nhận xét và diễn tả được cả những rung động mong manh thầm kín của lòng người bằng một vài nét rất đơn sơ. Tiếng nói "vâng, em yêu anh" của cô Lan, bàn tay cô Tuyen ... trong các truyện rất nhiều những chỗ như thế, không có gì cả, nhưng trong những cử chỉ, những cảnh không đâu ấy, có ngấm ngầm không biết bao nhiêu là cảm giác mông lung, không cần diễn tả mà rõ ràng hơn là diễn tả... Tác giả lúc nào cũng giữ được giản dị và giữ được điều độ, biết ngừng lại ở những chỗ nào cần phải ngừng. Tác giả lại tránh được cái tật quá say mê những câu văn hào nhoáng, đọc nghe rất kêu ....
Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 2171)
... Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới gần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng. Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ. Và có lẽ họ có cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui mà cũng chẳng buồn ...
Saturday, June 29, 20193:26 AM(View: 3888)
#Việc tốt lành nho nhỏ, lời yêu đương mong chờ; Giúp đời đời tươi nở, chẳng khác chi Niết Bàn. # Lặng im lắng nghe, ghi nhớ, hành động và học khôn: đó chính là những cung bậc khác nhau của trí tuệ. # Người bạn tốt là người anh tìm đến không phải để giết thời giờ mà để cho thời gian bên nhau tăng thêm giá trị. # Ở đâu không có sự giống nhau, ở đó khó nói đến mối thiện cảm. # Bạn tâm giao là người sẵn sàng làm trái ý ta tới trăm lần để mang đến lợi ích cho ta. # Nhà kỹ nghệ luôn luôn phải lo chế tạo những sản phẩm hữu ích. # Nếu như có một cái gì mạnh hơn số phận thì đó chính là lòng dũng cảm.
Saturday, December 29, 20186:05 PM(View: 5153)
Tình yêu với những niềm vui của mình làm tầm nhìn trở nên rõ ràng và sắc nét. Nói hay và hùng hồn là một nghệ thuật, nhưng biết lúc nào cần ngừng cũng là một nghệ thuật chẳng kém hơn. Phải thấy khó khăn, mà thắng được khó khăn mới là nghệ thuật. Nếu bạn không thể giỏi hơn đối thủ cạnh tranh, hãy mặc đẹp hơn họ. Sống không phải để hối tiếc / Hãy học hỏi không ngừng. Người nghệ sĩ chẳng là gì nếu thiếu tài năng, nhưng tài năng chẳng là gì nếu không có lao động
Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 4408)
Tiếng chân bước bên lối vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm: - Hai người này là bạn ngồi chợ Trời với anh đấy. ... Hai người Thắm chưa biết tên bước đến đầu khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán.
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 4247)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -
Monday, December 10, 20184:17 PM(View: 2959)
Sự kiên nhẫn đắng chát, nhưng quả của nó lại ngọt ngào. Bí quyết của sự trẻ mãi là hãy học lấy mỗi ngày một điều gì. Lời khen, cũng giống như vàng và kim cương, đáng qúy vì nó hiếm. Cuộc đời này ngắn lắm / Đừng bận lời thị phi / Thấy điều chi có ích / Lặng lẽ rồi làm đi. Qua quần áo trang sức của người đàn bà có thể phát hiện ra tính cách của người chồng. Học hỏi là vật trang hoàng trong cảnh giàu sang, là nơi trú ẩn trong nghịch cảnh, và là nguồn dự trữ lúc tuổi già. Người ngồi trong bóng râm ngày hôm nay là nhờ đã trồng cây từ lâu trước đó ..
Thursday, December 6, 20185:33 PM(View: 3552)
... Thắm cười: - Mẹ em đôi khi còn nói đến chuyện anh và em. Mẹ bảo, "Ngày ấy hai đứa mày lấy nhau, bây giờ mẹ đã có mấy đứa cháu để mẹ ẵm mẹ bồng. Nghĩ mà thương cho thằng Quân, cuộc đời nay đây mai đó, lúc này chẳng biết phiêu bạt đến nơi đâu."
Wednesday, October 24, 201811:54 AM(View: 2970)
Nhớ lại một ngày "bỗng dưng" tôi gặp dịp đến thăm Las Vegas. Tự ngẫm, đây có thể là "một cơ duyên ngược", "một định mệnh lầm" của vị Thánh ở nơi đâu đó đã vô tình khoản đãi một kẻ ít nhiều khù khờ như tôi ( thường khi "thánh nhân đãi kẻ khù khờ" mà..). Vì từ nhỏ đến khi lớn, tôi rất dở và kém lanh lẹn về bài bạc. Tự biết mệnh riêng chẳng có duyên phần với 'canh nóng', 'canh lạnh' nên cũng đành biết thân biết phận không dám 'ăn theo', chỉ còn biết ngồi chầu rìa, lặng lẻ ngồi xem thế trận... Lúc đó có người bảo tôi là kẻ nửa khờ nửa dại, và "vận may tới sát bên, sao chỉ hững hờ?"