"Sao nỡ vội nói lời .." ( 7 )

Saturday, August 10, 201910:03 AM(View: 2173)
( Tiếp theo )
- Nhà anh vẫn ở trong ngõ Gạo. Cái ngõ em có lần đến thăm anh hồi xưa. Em còn nhớ không?
- Em còn nhớ. Bữa đó chị Yến, chị gái của anh, bảo em cách làm đậu. Chị còn cho em một giỏ đậu ngon đem về làm quà. Mẹ em cứ khen mãi đậu hũ của chị. Chị Yến của anh hiểu tâm lý phụ nữ lắm. Mỗi lần mẹ em nghe em nói đến chị, mắt bà...
- Chắc hẳn mắt bà sáng quắc như lời bài hát: "Mẹ việt nam mắt ngời sáng quắc..." Phải không?
Thắm cười vui khi chợt nhớ tới những câu hát này, nhưng ngay sau đó cô lừ mắt nhìn Quân.
- Anh còn cái tính trêu đùa như thế, chẳng may có bữa gặp mấy bà đanh đá, coi chừng...
Quân nắm bàn tay nhỏ nhắn của Thắm, anh lặng lẽ nhìn ánh mắt hờn mát của người anh yêu, nhẹ nhàng nói:
- Anh nói vui một chút thôi. Thực tình anh rất quí mến mẹ của Thắm. Anh nhớ, có hôm mẹ nghe tin anh cảm lạnh, mẹ đã đan chiếc áo rất ấm và bảo em đem đến cho anh. Hôm sau chị Yến đến thăm mẹ và ở chơi đến chiều mới về. Anh nghĩ, mẹ em và chị Yến có vẻ hợp nhau.

Hai ly nước đã vơi hơn nửa ly và nắng tới dần bên chiếc bàn nhỏ. Thắm nhẹ tay nhấc chiếc mũ rộng vành của Quân lên, cô phẩy nhẹ đỡ nóng cho hai người.
Mỗi lần uống ly cà phê ở quán nước nhỏ này, Quân thường ngồi nhẩn nha có đến nửa giờ. Và không chỉ riêng anh ngồi gần như mọc rễ bên quán cà phê, những bạn uống cà phê ngồi cách không xa anh kia, họ cũng ngồi tĩnh lặng như thể quên cả thời gian, quên cả những biến chuyển đang xảy ra ngoài dãy phố gần chợ, có lẽ họ cùng tâm trạng giống anh với nét mặt trầm tư, chẳng vui và cũng chẳng buồn. Thời thế mà có người cho là nhiễu nhương nên khiến nhiều người nhìn đời bằng cái nhìn lãnh đạm, thậm chí nếu có dịp nhìn thoáng qua khuôn mặt vô cảm của họ, cũng chẳng còn biết họ đang nghĩ gì...
Sau này Quân có dịp biết đến những dòng thơ phảng phất hương vị cà phê; những câu thơ một thời mà nhiều người nhớ mãi:
" (...) Cà phê đầu ngõ có còn không
Hãy uống dùm tôi giọt cuối cùng
Cái chất màu đen toàn vị đắng
Khi đời hết ngọt uống như không "
(*)

- Anh nghĩ gì xa xôi vậy?- Thắm nhấp thêm ngụm cà phê, nói tiếp - Cà phê ở quán này uống ngấm dễ sợ. Ồ, em thấy hình như có ai đó hút thuốc gần đây.
Quân đưa mắt nhìn quanh, anh cũng hơi ngạc nhiên khi ngửi thấy mùi thuốc thơm thoảng trong nắng sớm. Rồi anh hiểu ra và nói:
- À, ông chủ quán vừa châm một điếu thuốc thơm đặt vào lư hương sau cây xanh để lấy hên. Trước đây đôi khi anh đã nhìn thấy một đôi lần. Em cũng biết hiện nay nhiều người sống theo tâm linh. Anh nghe có người nói, việc này có vẻ mang lại đôi chút hy vọng yên bình, bởi thật ra ai cũng mong gặp may mắn, êm xuôi.
Thắm nheo mắt nhìn kỹ gương mặt gầy gò pha màu nắng gió của Quân, cô hỏi:
- Em thấy hình như hiện nay anh không hút thuốc. Đúng không?
- Anh mới ngưng cách đây hơn tuần. Dạo này thời tiết thay đổi, nhiều hôm anh cần đến chợ sớm để lo việc, mấy sáng sớm gặp lạnh, anh bị cảm nên ho mấy ngày liền, ngưng hút thuốc anh cảm thấy người khá hơn. Còn sau này... có thể hút và có thể không. Điều này anh chưa dám hứa trước.
Thắm cười, cô nhại giọng Quân nói:
- "Sau này, có thể anh lấy vợ và có thể không". Một câu nói vừa dễ sợ, vừa dễ thương. Tuyệt vời! Nếu em đoán đúng, hiện nay anh vẫn sống độc thân...  Anh gật đầu rồi. Không sai, đúng y lời em đoán. Còn em, anh biết không? Một bà bạn với mẹ em hỏi tuổi của em rồi bảo mẹ em, "con nhỏ của bà, phải đến năm ba mươi tuổi mới kiếm được chồng." Anh có tin không?
- Năm nay em hai mươi mấy tuổi rồi?
- Hai mươi sáu.
- Thế là còn bốn năm nữa. Có khi là... bốn năm nữa anh và em lại gặp nhau một lần nữa cũng nên.
- Chỉ có Ông Trời mới biết được! Hiện bây giờ, đúng là em đi đường em, còn anh đi đường anh. Nói đúng ra, lúc này, anh là trai chưa vợ, còn em là gái chưa chồng. Chẳng một ai điều tiếng chuyện anh và em gặp nhau hôm nay. Nhưng liệu bốn năm nữa, trở về đây thăm anh, tìm đến nhà anh, chợt thấy anh con bế con bồng, nhìn thấy vợ anh đang nướng mấy khô mực để anh nhậu. Nước mắt em lã chã tuôn rơi...
- Em lúc nào cũng có lý, ngay cả khi em trêu chọc anh. - Quân gượng cười, dẫu cái cười của anh nhuốm màu bi lụy - Vậy mà, Thắm ạ... rất tiếc ngày mai em sẽ xa anh.
Thắm nhớ ra điều gì, cô nói nhanh:
- Tí nữa em quên mất. Em cần làm xong vài việc trước khi rời xa nơi đây. Em có cô bạn quen với gia đình Dì, nhờ em nhắn tin đến người thân cô ta sống ở ngoài này là tháng sau cô ta sẽ về thăm nhà một tháng. Và em còn vài việc nữa phải làm trong hôm nay. Thôi anh hiểu cho em. Em phải tạm biệt anh ở đây.
- Kìa Thắm. Sao em nỡ nói lời ly biệt?

Ít phút sau, Thắm đứng lên. Cô đưa bàn tay có những ngón tay thon nhỏ hướng về Quân. "Bàn tay như tấm lòng người tôi yêu thương" - Quân thoáng nghĩ trong giây phút thảng thốt.
- Em còn nhớ lần chia tay trước đây. Anh viết tặng trong khăn tay của em, "Anh vẫn biết tình yêu trong ảo mộng. Sẽ đượm buồn khi hai kẻ hai nơi." Bây giờ, em, trước lúc xa anh em cũng thấm buồn. Nhưng biết làm sao được. Anh từng nói, hai chúng ta sống hai thế giới khác nhau. Đúng thế. Em cảm ơn những giờ phút sống gần anh hôm nay.

Sau cái bắt tay giữa hai người, Thắm bước trở lại dãy phố nơi đầu chợ, cho dù còn vấn vương kỷ niệm vừa đến ở nơi đây, nhưng nhiều việc cần làm đã thúc giục cô nhanh chân bước. Sau lưng Thắm, bên quán cà phê và bên chiếc bàn nhỏ đặt dưới tàng cây xanh, Quân ngồi lặng lẽ.  Anh nhớ những ký ức một thời xa xưa hay nhớ lại những lời Thắm vừa nói với anh ?...

VVHP

(*)
Thơ Hoài Khê ( Đức Quốc )
 

Send comment
Your Name
Your email address
Thursday, October 31, 201912:42 PM(View: 1005)
# Bí mật của cuộc đời là quan tâm đặc biệt tới một thứ và quan tâm tất cả nghin thứ. # Một người chỉ toàn vẹn khi có một người bạn chân thực có thể hiểu mình, chia sẻ mọi đam mê - buồn phiền, và ủng hộ mình suốt cả cuộc đời. # Khi đọc gần hết một cuốn sách hay, người ta dường như đang từ giã một người bạn thân vậy. # Người ta thường cảm thấy dễ chịu khi được thảo luận với những người hiểu biết. # Những đam mê của chúng ta nói lên chính bản thân ta.
Tuesday, October 29, 20198:57 AM(View: 485)
... Các nhân vật trong truyện, người nào cũng có tính cách rõ ràng và linh động như người thực : ... Nhất là cô Lan, cô Lan dịu dàng và yên lặng, rất có tính cách một người Việt Nam, tác giả gần như không nói đến mà ta đọc thấy linh hoạt vô cùng. Tác giả lại biết nhận xét và diễn tả được cả những rung động mong manh thầm kín của lòng người bằng một vài nét rất đơn sơ. Tiếng nói "vâng, em yêu anh" của cô Lan, bàn tay cô Tuyen ... trong các truyện rất nhiều những chỗ như thế, không có gì cả, nhưng trong những cử chỉ, những cảnh không đâu ấy, có ngấm ngầm không biết bao nhiêu là cảm giác mông lung, không cần diễn tả mà rõ ràng hơn là diễn tả... Tác giả lúc nào cũng giữ được giản dị và giữ được điều độ, biết ngừng lại ở những chỗ nào cần phải ngừng. Tác giả lại tránh được cái tật quá say mê những câu văn hào nhoáng, đọc nghe rất kêu ....
Saturday, June 29, 20193:26 AM(View: 3888)
#Việc tốt lành nho nhỏ, lời yêu đương mong chờ; Giúp đời đời tươi nở, chẳng khác chi Niết Bàn. # Lặng im lắng nghe, ghi nhớ, hành động và học khôn: đó chính là những cung bậc khác nhau của trí tuệ. # Người bạn tốt là người anh tìm đến không phải để giết thời giờ mà để cho thời gian bên nhau tăng thêm giá trị. # Ở đâu không có sự giống nhau, ở đó khó nói đến mối thiện cảm. # Bạn tâm giao là người sẵn sàng làm trái ý ta tới trăm lần để mang đến lợi ích cho ta. # Nhà kỹ nghệ luôn luôn phải lo chế tạo những sản phẩm hữu ích. # Nếu như có một cái gì mạnh hơn số phận thì đó chính là lòng dũng cảm.
Saturday, December 29, 20186:05 PM(View: 5153)
Tình yêu với những niềm vui của mình làm tầm nhìn trở nên rõ ràng và sắc nét. Nói hay và hùng hồn là một nghệ thuật, nhưng biết lúc nào cần ngừng cũng là một nghệ thuật chẳng kém hơn. Phải thấy khó khăn, mà thắng được khó khăn mới là nghệ thuật. Nếu bạn không thể giỏi hơn đối thủ cạnh tranh, hãy mặc đẹp hơn họ. Sống không phải để hối tiếc / Hãy học hỏi không ngừng. Người nghệ sĩ chẳng là gì nếu thiếu tài năng, nhưng tài năng chẳng là gì nếu không có lao động
Thursday, December 27, 20188:46 PM(View: 4408)
Tiếng chân bước bên lối vào làm hai người cùng nhìn ra phía đường, Quân khẽ nói với Thắm: - Hai người này là bạn ngồi chợ Trời với anh đấy. ... Hai người Thắm chưa biết tên bước đến đầu khoảng sân. Người đàn ông và người phụ nữ gật đầu chào qua Quân và Thắm rồi bước vào tìm nơi ngồi trong quán.
Sunday, December 23, 20189:55 PM(View: 4143)
Quân mở túi vải lấy ra vài băng nhạc: - Em xem trong mấy cuộn băng nhạc này, bài hát hoặc ca sĩ nào em thích thì em cầm về nghe. Ngày trước em thích nghe loại nhạc dân ca thì phải, chẳng hạn như bài "Tình ca du mục". Loại nhạc này anh chỉ thâu được một cuộn chọn lọc thôi. Đây, anh còn vài băng nhạc nữa. Những cuộn thời trang nhạc tuyển này cũng hay lắm... Thắm đỡ lấy các hộp đựng băng nhạc trên tay Quân, cô cười, đúng là nụ cười của những năm nào
Wednesday, December 19, 20184:24 PM(View: 4247)
- Anh có trí nhớ giỏi thật ! - Thắm cười, cô ngẩng nhìn Quân âu yếm - Sau đêm chia tay ở quán cà phê về, suốt đêm em không ngủ được. - Còn anh, hôm ấy chờ mãi không thấy em đến. Chờ đến nỗi cổ dài ra như thế này này! Đang lúc định đứng dậy ra về thì cô nàng áo xanh lại đến. - Hươu cao cổ nhìn thấy màu xanh, hẳn là hai mắt sáng rực lên, đúng không anh? Ôi, chàng hươu cao cổ của em. Thương quá đi! Nhưng anh Quân này, người ta bảo hươu cao cổ có trái tim khỏe nhất đấy. Để em xem trái tim hươu cao cổ của em lúc này có rung động chút nào không? ... Thắm ghé tai vào một bên ngực Quân, cô vừa lắng nghe vừa cười trong ánh mắt yêu thương của 'hươu cao cổ', ... Hai người dừng chân bên lối vào dãy nhà liền hai hồi gần đường -
Monday, December 10, 20184:17 PM(View: 2959)
Sự kiên nhẫn đắng chát, nhưng quả của nó lại ngọt ngào. Bí quyết của sự trẻ mãi là hãy học lấy mỗi ngày một điều gì. Lời khen, cũng giống như vàng và kim cương, đáng qúy vì nó hiếm. Cuộc đời này ngắn lắm / Đừng bận lời thị phi / Thấy điều chi có ích / Lặng lẽ rồi làm đi. Qua quần áo trang sức của người đàn bà có thể phát hiện ra tính cách của người chồng. Học hỏi là vật trang hoàng trong cảnh giàu sang, là nơi trú ẩn trong nghịch cảnh, và là nguồn dự trữ lúc tuổi già. Người ngồi trong bóng râm ngày hôm nay là nhờ đã trồng cây từ lâu trước đó ..
Thursday, December 6, 20185:33 PM(View: 3554)
... Thắm cười: - Mẹ em đôi khi còn nói đến chuyện anh và em. Mẹ bảo, "Ngày ấy hai đứa mày lấy nhau, bây giờ mẹ đã có mấy đứa cháu để mẹ ẵm mẹ bồng. Nghĩ mà thương cho thằng Quân, cuộc đời nay đây mai đó, lúc này chẳng biết phiêu bạt đến nơi đâu."
Wednesday, October 24, 201811:54 AM(View: 2970)
Nhớ lại một ngày "bỗng dưng" tôi gặp dịp đến thăm Las Vegas. Tự ngẫm, đây có thể là "một cơ duyên ngược", "một định mệnh lầm" của vị Thánh ở nơi đâu đó đã vô tình khoản đãi một kẻ ít nhiều khù khờ như tôi ( thường khi "thánh nhân đãi kẻ khù khờ" mà..). Vì từ nhỏ đến khi lớn, tôi rất dở và kém lanh lẹn về bài bạc. Tự biết mệnh riêng chẳng có duyên phần với 'canh nóng', 'canh lạnh' nên cũng đành biết thân biết phận không dám 'ăn theo', chỉ còn biết ngồi chầu rìa, lặng lẻ ngồi xem thế trận... Lúc đó có người bảo tôi là kẻ nửa khờ nửa dại, và "vận may tới sát bên, sao chỉ hững hờ?"